London chào đón Cedric Sterling và Julian Aris bằng một cơn mưa phùn dai dẳng và mùi than đá đặc trưng của một thành phố công nghiệp đang ở đỉnh cao quyền lực. Những cỗ xe ngựa kéo lạch cạch trên mặt đường lát đá hộc, ánh đèn ga mờ ảo xuyên qua màn sương mù sực nức mùi bùn đất và nước sông Thames. Sterling đứng dưới mái hiên của ga Victoria, hơi thở ông tạo thành những làn khói trắng trong không khí lạnh lẽo.
"Chúng ta sẽ đi đâu bây giờ?" Aris hỏi, tay xách chiếc túi cứu thương, gương mặt hiện rõ sự mệt mỏi sau chuyến vượt biển đầy bão táp. "Về căn hộ của ông ở phố Brook hay đến thẳng Scotland Yard?"
"Không phải cả hai," Sterling đáp, ánh mắt quan sát kỹ những chiếc xe ngựa đang đợi khách. "Nếu chúng ta về nhà tôi, chúng ta sẽ rơi vào bẫy của chúng trong vòng mười phút. Nếu đến cảnh sát, chúng ta sẽ phải giải trình về chiếc đĩa mật mã và miếng phim đã cháy – thứ mà tôi chưa muốn tiết lộ cho chính phủ lúc này. Có quá nhiều tai mắt của Moriarty bên trong cơ quan công quyền."
Sterling đưa tay ra hiệu cho một chiếc hansom cab (xe ngựa hai bánh). Ông ghé sát tai tài xế và nói một địa chỉ mà Aris không nghe rõ. Khi chiếc xe lăn bánh, Sterling dựa lưng vào ghế nệm da, tay vân vê cán gậy gỗ mun.
"Chúng ta cần một người đứng ngoài hệ thống," Sterling giải thích khi thấy vẻ thắc mắc của Aris. "Một người có bộ óc phân tích thuần túy và không bị chi phối bởi các quy tắc quân sự. Một người mà tôi đã từng gặp trong một vụ án liên quan đến mật vụ ở Afghanistan nhiều năm trước."
Chiếc xe dừng lại trước một ngôi nhà gạch đỏ bình thường tại số 221B phố Baker. Sterling bước xuống xe, bước chân khập khiễng nhưng dứt khoát. Ông gõ cửa theo một nhịp điệu đặc biệt. Một người phụ nữ đứng tuổi, bà Hudson, ra mở cửa với vẻ mặt hơi ngạc nhiên nhưng nhanh chóng mỉm cười khi nhận ra Sterling.
"Ngài Sterling! Đã lâu quá rồi. Ngài Holmes đang ở trên lầu, tôi e là ông ấy đang có một vị khách khá... đặc biệt."
Sterling gật đầu và dẫn Aris đi lên những bậc thang gỗ hẹp. Khi bước vào căn phòng khách đầy mùi thuốc lá và hóa chất, họ thấy một người đàn ông cao gầy, gương mặt sắc sảo như chim ưng, đang đứng bên cửa sổ quan sát phố phường qua một chiếc kính lúp.
"Cedric Sterling," người đàn ông không quay đầu lại nhưng vẫn nhận ra danh tính của khách. "Dựa trên nhịp bước chân không đều và mùi than đá của vùng Linz vẫn còn bám trên áo khoác Chesterfield của ông, tôi đoán chuyến hành trình từ Trung Âu về Anh của ông không hề yên ả như lịch trình dự kiến."
"Sherlock," Sterling đáp lời, ông cởi mũ và đặt nó lên bàn gỗ đầy những ống nghiệm. "Tôi không đến đây để thảo luận về kỹ năng quan sát của anh. Tôi đến vì thứ này."
Sterling đặt chiếc đĩa mật mã bằng đồng lên bàn. Sherlock Holmes lập tức rời khỏi cửa sổ, đôi mắt anh rực sáng khi nhìn thấy các ký hiệu trên đĩa. Anh không chạm vào nó ngay mà dùng một chiếc kẹp để xoay nhẹ đĩa dưới ánh sáng đèn bàn.
"Hệ thống quang học của Zeiss," Holmes lẩm bẩm. "Nhưng các ký hiệu này... chúng không phải là chữ cái. Đây là các hàm số sóng. Sterling, ông có biết mình đang cầm thứ gì không? Đây không phải là mật mã gián điệp bình thường. Đây là chìa khóa của một loại máy tính cơ khí dùng để tính toán quỹ đạo của các hạm đội tàu chiến từ xa."
"Moriarty có liên quan không?" Sterling hỏi thẳng vào vấn đề.
Holmes im lặng trong giây lát, anh lấy chiếc tẩu thuốc ra và châm lửa. "Cái tên đó luôn xuất hiện ở cuối những sợi dây tơ nhện phức tạp nhất. Nhưng trong vụ này, ông ta chỉ là kẻ môi giới. Khách hàng thực sự của ông ta là một liên minh bí mật giữa những ông trùm công nghiệp thép tại vùng Ruhr và một phe phái cấp tiến trong chính phủ Nga."
Đúng lúc đó, một tiếng nổ nhỏ vang lên từ phía dưới đường phố, theo sau là tiếng ngựa hí vang và tiếng la hét. Sterling lao về phía cửa sổ. Một chiếc xe ngựa đã bị lật ngang, và những kẻ mặc áo khoác sẫm màu đang bắt đầu bao vây ngôi nhà.
"Chúng hành động nhanh hơn tôi tưởng," Sterling rút khẩu súng lục ra. "Sherlock, anh có lối thoát nào khác không?"
"Lối đi bí mật thông sang hiệu sách bên cạnh," Holmes đáp, giọng vẫn bình thản như đang thảo luận về một thí nghiệm hóa học. "Nhưng trước khi đi, chúng ta cần tạo ra một sự đánh lạc hướng khoa học. Tiến sĩ Aris, tôi tin rằng trong túi của ông có Magnesium và Potassium Chlorate?"
Aris gật đầu, nhanh chóng lấy các lọ hóa chất ra. Dưới sự chỉ dẫn của Holmes, họ tạo ra một hỗn hợp gây nổ sáng cực mạnh. Sterling đứng canh cửa với lưỡi kiếm đã tuốt trần, lắng nghe tiếng bước chân đang dồn dập đi lên cầu thang.
"Bây giờ!" Holmes hô lớn.
Một luồng ánh sáng trắng lòa mắt bùng lên, kèm theo một đám khói dày đặc che phủ cả căn phòng. Những kẻ tấn công lao vào nhưng chỉ thấy một màn sương trắng xóa. Trong khi đó, Sterling, Aris và Holmes đã biến mất qua cánh cửa bí mật sau giá sách.
Trong bóng tối của hiệu sách vắng người, Sterling cảm nhận được nhịp tim mình đang đập nhanh. London giờ đây không còn là bến đỗ an toàn, mà là một mê cung đầy rẫy hiểm nguy. Ông nhìn vào chiếc đĩa mật mã trong túi – vật phẩm nhỏ bé này chính là tâm điểm của một cuộc chiến mà các bên sẵn sàng san phẳng cả phố Baker để giành lấy.
"Chúng ta cần đến đài quan sát Greenwich," Holmes thì thầm khi họ lẻn ra cửa sau. "Chỉ có ống kính viễn vọng ở đó mới đủ độ chuẩn xác để đọc được thông tin cuối cùng trên chiếc đĩa này. Và đó cũng là nơi Moriarty đã chuẩn bị sẵn một cái bẫy dành cho chúng ta."
Sterling siết chặt cây gậy. "Vậy thì hãy để hắn thấy rằng một đặc nhiệm già và một bác sĩ quân y không dễ dàng bị khuất phục bởi những cái bẫy của hắn."
Cuộc truy đuổi nghẹt thở xuyên qua những con hẻm tối của London chính thức bắt đầu, nơi mà sự thật và cái chết chỉ cách nhau bởi một nhịp tim.