Cơn gió bấc từ Biển Bắc thổi vào bến cảng Ostend mang theo vị mặn chát của muối và cái lạnh thấu xương của vùng duyên hải nước Bỉ. Cedric Sterling đứng trên boong chiếc phà hơi nước đang chuẩn bị rời bến để vượt eo biển Dover. Ông kéo cao cổ áo khoác, tay siết chặt quai chiếc túi xách bằng da. Bên cạnh ông, Tiến sĩ Julian Aris đang cố gắng thắp một điếu thuốc, nhưng ngọn lửa từ chiếc bật lửa đồng liên tục bị gió dập tắt.
"Julian, ông không cần phải theo tôi về London," Sterling nói, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào những ánh đèn mờ ảo của bến cảng đang lùi xa. "Vụ án ở Linz đã khiến ông suýt mất mạng. Những kẻ chúng ta đang đối đầu không còn là những tay súng đánh thuê thông thường nữa. Chúng là những bóng ma có quyền lực can thiệp vào cả lịch trình của những chuyến tàu tốc hành."
Aris cuối cùng cũng bỏ cuộc với điếu thuốc, ông nhét nó vào túi áo và nhìn Sterling với ánh mắt kiên định. "Tôi là một bác sĩ quân y, Cedric. Tôi đã thấy những vết thương tệ hơn thế này nhiều trên chiến trường. Hơn nữa, nếu không có tôi, ai sẽ là người băng bó cho cái chân trái chết tiệt đó của ông khi nó lại giở quẻ giữa một cuộc truy đuổi?"
Sterling khẽ mỉm cười. Sự trung thành của Aris là thứ hiếm hoi mà ông có thể tin tưởng hoàn toàn trong thế giới đầy rẫy sự phản bội này. Ông rút từ trong túi áo ra chiếc hộp đồng hồ mà ông đã lấy được từ vách ngăn bí mật ở khoang số 4. Dưới ánh sáng của ngọn đèn dầu trên boong tàu, chiếc hộp trông thật bình thường, nhưng sức nặng của nó cho thấy bên trong chứa đựng một bộ máy cơ khí phức tạp.
"Ông đã mở nó chưa?" Aris tò mò hỏi.
"Chưa. Đây không phải là một chiếc hộp thông thường. Nó có một cơ chế tự hủy bằng acid nếu bị tác động lực không đúng cách," Sterling giải thích, đôi mắt ông nheo lại phân tích cấu trúc của ổ khóa. "Dựa trên thiết kế của vỏ hộp, đây là sản phẩm của xưởng cơ khí chính xác tại Munich. Kẻ tạo ra nó đã sử dụng các bánh răng có độ lệch một phần mười milimet. Để mở được nó, chúng ta cần một môi trường tĩnh lặng và những dụng cụ giải phẫu của ông."
Tiếng còi phà vang lên, trầm đục và đầy đe dọa. Sterling nhận thấy một người đàn ông mặc áo khoác sẫm màu đang đứng ở phía đuôi tàu, nấp sau những kiện hàng gỗ. Hắn ta không nhìn về phía họ, nhưng tư thế đứng quá vững vàng trước những đợt sóng dập dềnh cho thấy hắn là một thủy thủ hoặc một kẻ đã quen với việc di chuyển trên tàu biển.
"Chúng ta đang bị theo dõi," Sterling thì thầm. "Đừng quay lại. Hãy đi xuống khoang hạng nhất ngay bây giờ. Tôi cần ông chuẩn bị một bộ kẹp y tế và một lọ dung dịch cồn tẩy rửa. Chúng ta sẽ mở chiếc hộp này trước khi đặt chân lên đất Anh."
Trong khoang tàu hạng nhất chật hẹp, Sterling đặt chiếc hộp lên bàn. Aris cẩn thận trải một tấm khăn trắng và bày ra các dụng cụ y tế. Ánh sáng từ chiếc đèn treo trần lắc lư theo nhịp sóng, tạo ra những bóng đen chao đảo.
"Nhìn này, Julian," Sterling chỉ vào một cái lỗ nhỏ gần bản lề. "Đây là van áp suất. Nếu chúng ta không giải phóng khí nén bên trong trước, các ống chứa acid sẽ vỡ ngay khi nắp hộp được nâng lên. Tôi cần ông giữ cố định cái nhíp này vào vị trí lò xo, trong khi tôi xoay núm vặn theo chiều kim đồng hồ."
Bàn tay của Aris cực kỳ ổn định. Sterling bắt đầu thực hiện các thao tác chính xác. Tiếng lách cách của các bánh răng cơ khí vang lên cực nhỏ, xen lẫn tiếng sóng vỗ vào mạn tàu. Sau mười phút căng thẳng, một tiếng "xì" nhẹ thoát ra. Áp suất đã được giải phóng.
Khi nắp hộp bật mở, thứ bên trong không phải là một chiếc đồng hồ. Đó là một đĩa đồng tròn, bề mặt khắc đầy các ký hiệu toán học và các cung tròn đồng tâm. Ở giữa đĩa là một thấu kính nhỏ bằng thạch anh.
"Một thiết bị giải mã quang học," Sterling lẩm bẩm, sự kinh ngạc lộ rõ trong giọng nói. "Họ không dùng mật mã bằng chữ viết. Họ dùng ánh sáng để mã hóa thông tin. Chiếc đĩa này, khi kết hợp với một nguồn sáng có bước sóng nhất định, sẽ tạo ra các hình ảnh phản chiếu trên tường – đó mới là nội dung thực sự."
"Và đó là lý do tại sao Von Hauser phải chết," Aris kết luận. "Hắn đã đánh cắp 'chìa khóa' của một hệ thống liên lạc mà ngay cả tình báo Anh cũng chưa từng mơ tới."
Bỗng nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía cửa khoang. Cánh cửa bị tông mạnh ra. Người đàn ông mặc áo khoác sẫm màu ban nãy lao vào, trên tay là một khẩu súng lục ổ quay. Nhưng Sterling đã dự liệu trước. Ông không dùng súng, mà dùng chính chiếc ghế gỗ mình đang ngồi để lao về phía đối phương.
Cú va chạm mạnh khiến kẻ lạ mặt ngã nhào ra hành lang. Sterling nhanh chóng khóa cửa khoang và thu hồi chiếc đĩa mật mã.
"Chạy thôi, Julian! Lối thoát hiểm phía sau!" Sterling hô lớn.
Họ băng qua những dãy hành lang tối tăm của con phà, tiếng bước chân đuổi theo vang lên dồn dập phía sau. Sterling biết rằng cuộc chơi đã thực sự bắt đầu. Khi họ đặt chân lên cảng Dover, họ sẽ không còn là những người lính cũ hay những bác sĩ bình thường nữa. Họ là những kẻ nắm giữ bí mật có thể thay đổi cục diện thế giới, và London – thủ đô của đế quốc – sẽ là chiến trường cuối cùng.