MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCedric ValeriusChương 1: Bóng ma bên dòng sông Thames

Cedric Valerius

Chương 1: Bóng ma bên dòng sông Thames

1,907 từ · ~10 phút đọc

Lớp sương mù đặc quánh của London vào những năm cuối triều đại Victoria bao phủ lên vạn vật một màu xám xịt và ẩm ướt. Đó là thời kỳ mà ánh đèn gas bắt đầu run rẩy trước sự xuất hiện của những tia sáng điện đầu tiên, và tiếng vó ngựa trên đường lát đá vẫn là nhịp đập chủ đạo của kinh đô ánh sáng này. Tại một căn hộ nằm ở tầng hai trên phố Baker, không khí bên trong lại trái ngược hoàn toàn với vẻ hỗn loạn bên ngoài. Sự tĩnh lặng ở đây gần như tuyệt đối, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng lật trang giấy đều đặn.

Cedric Valerius ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bành bọc da thuộc đã sờn cũ. Một chân của ông duỗi thẳng, đặt lên chiếc ghế đôn nhỏ—hệ quả của một vết đạn từ thời còn phục vụ trong lực lượng đặc nhiệm tại các chiến dịch vùng biên thùy. Chiếc gậy ba-toong bằng gỗ mun tựa vào thành ghế, ánh lên tia sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn dầu. Ông không đọc tiểu thuyết; thứ đang thu hút sự chú ý của ông là bản báo cáo về các phương pháp nhận dạng mới thông qua phép đo nhân trắc học của Alphonse Bertillon.

Có tiếng gõ cửa. Ba nhịp, dứt khoát và khô khốc.

“Vào đi, Wiggins,” Valerius nói mà không ngẩng đầu lên.

Cánh cửa mở ra, một thanh niên với trang phục chỉnh tề nhưng gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi bước vào. Đó là trợ lý thân cận của ông, người duy nhất chịu được sự im lặng kéo dài hàng giờ đồng hồ trong căn phòng này.

“Thưa Ngài Valerius, có thư từ Scotland Yard. Thanh tra Lestrade gửi đến theo đường bưu tá nhanh,” Wiggins đặt một phong bì màu vàng sẫm lên bàn.

Valerius đóng quyển sách lại. Đôi mắt xám của ông khẽ nheo lại khi nhìn thấy con dấu sáp màu đỏ bị nhòe một góc. Ông dùng một con dao nhỏ bằng bạc để rạch phong bì một cách chuẩn xác. Nội dung bên trong chỉ vẻn vẹn vài dòng chữ viết tay vội vã, nhưng đủ để khiến bầu không khí trong phòng trở nên căng thẳng hơn.

“Lại một vụ nữa ở bến tàu Rotherhithe,” Valerius lẩm bẩm, giọng nói trầm và trung tính, không lộ ra bất kỳ sự phấn khích hay lo lắng nào.

“Họ có yêu cầu chúng ta đến ngay không?” Wiggins hỏi.

“Không phải yêu cầu, mà là một sự thừa nhận thất bại kín đáo. Lestrade nói rằng nạn nhân được tìm thấy trong một tư thế mà ông ta gọi là 'không thể giải thích được bằng giải phẫu học thông thường'. Chúng ta cần xuất phát ngay. Hãy chuẩn bị xe ngựa, và đừng quên mang theo bộ dụng cụ đo đạc.”

Khi chiếc xe ngựa lăn bánh qua những con phố chằng chịt của khu East End, Valerius quan sát khung cảnh qua cửa sổ. London đang ở giai đoạn chuyển giao của một thế kỷ đầy biến động. Những nhà máy với ống khói cao vút đang không ngừng nhả khói vào bầu trời, minh chứng cho một kỷ nguyên công nghiệp bùng nổ. Nhưng dưới chân những cột khói đó, những góc khuất tăm tối nhất của con người vẫn tồn tại, nguyên thủy và tàn khốc.

Tại bến tàu Rotherhithe, mùi nước sông Thames nồng nặc vị muối và rác thải xộc vào mũi họ. Cảnh sát đã phong tỏa một khu vực kho hàng cũ kỹ. Thanh tra Lestrade đang đứng đó, gương mặt tái nhợt dưới ánh sáng của những chiếc đèn bão.

“Cảm ơn ông đã đến, Valerius,” Lestrade nói, giọng hơi run. “Tôi đã chứng kiến nhiều thứ trong mười lăm năm làm nghề, nhưng cái này... cái này vượt quá sự hiểu biết của tôi.”

Valerius bước qua dải băng phong tỏa. Nạn nhân là một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, trang phục cho thấy ông ta thuộc tầng lớp trung lưu, có lẽ là một thư ký hoặc kế toán. Thi thể nằm ngửa giữa sàn kho, nhưng các chi được sắp đặt theo một quy luật hình học kỳ lạ. Hai cánh tay giang rộng, đôi chân bắt chéo, tạo thành một hình chữ thập hoàn hảo trong một vòng tròn được vẽ bằng bột phấn trắng.

Valerius quỳ xuống, dù cái chân đau khiến ông khẽ nhăn mặt. Ông không chạm vào thi thể ngay lập tức. Thay vào đó, ông quan sát.

“Wiggins, ghi chép,” ông ra lệnh. “Nạn nhân tử vong vào khoảng hai giờ sáng, dựa trên độ cứng của các cơ nhỏ ở hàm và cổ. Không có dấu hiệu của sự vật lộn. Quần áo phẳng phiu, ngoại trừ một vết bẩn nhỏ ở gấu quần bên trái—bùn sông có lẫn vôi sống.”

“Nguyên nhân cái chết là gì?” Lestrade sốt ruột hỏi.

“Nhìn vào đồng tử đi, thanh tra,” Valerius chỉ tay. “Giãn nở tối đa. Da có sắc thái hơi xanh nhẹ ở vùng móng tay. Đây không phải là một vụ thắt cổ hay đâm chém. Có khả năng là một loại độc chất tác động trực tiếp vào hệ thần kinh trung ương. Một thứ gì đó chiết xuất từ cây ô đầu hoặc mã tiền, nhưng tinh khiết hơn nhiều so với những gì những kẻ bán thuốc lậu thường có.”

Ông đứng dậy, dùng gậy chỉ vào vòng tròn phấn xung quanh thi thể.

“Kẻ sát nhân không chỉ muốn giết người. Hắn đang thực hiện một nghi thức. Vòng tròn này được vẽ bằng một lực tay rất đều, chứng tỏ hắn cực kỳ bình tĩnh sau khi hạ sát nạn nhân. Đây là biểu tượng của sự cân bằng trong kiến trúc cổ điển. Hắn coi cái chết này là một tác phẩm.”

“Nhưng tại sao lại là một thư ký bình thường?” Wiggins thắc mắc khi đang ghi chép.

Valerius đi vòng quanh hiện trường, đôi mắt ông dừng lại ở một chi tiết nhỏ trên sàn gỗ: một mảnh giấy vụn bị kẹt giữa các kẽ ván. Ông dùng kẹp lấy nó lên. Đó là một góc của vé xem hòa nhạc tại Nhà hát Opera Hoàng gia, đêm diễn vở 'Don Giovanni'.

“Nạn nhân không bình thường như vẻ ngoài,” Valerius nhận xét. “Một thư ký với mức lương mười bảng một tháng không thể ngồi ở hàng ghế VIP của Nhà hát Opera. Ông ta đang nắm giữ một bí mật, hoặc đang đóng giả một ai đó. Lestrade, hãy kiểm tra danh sách nhân viên của các ngân hàng lớn ở khu City. Tôi tin rằng chúng ta sẽ tìm thấy một cái tên biến mất khỏi sổ lương vào sáng nay.”

Lestrade gật đầu, nhanh chóng phân công cấp dưới. Trong khi đó, Valerius vẫn đứng lặng giữa kho hàng đổ nát. Ông nhìn lên những thanh xà gồ bám đầy mạng nhện.

“Có một sự mâu thuẫn ở đây,” ông nói nhỏ, như thể đang tự nhủ.

“Mâu thuẫn gì thưa ngài?” Wiggins hỏi.

“Sự sạch sẽ. Một kho hàng chứa đầy bụi bặm và dầu máy, nhưng khu vực xung quanh thi thể lại được quét dọn sạch sẽ trước khi vẽ vòng tròn. Kẻ sát nhân dành ít nhất ba mươi phút để dọn dẹp hiện trường. Điều đó có nghĩa là hắn biết chắc chắn không có tuần cảnh nào đi qua đây trong khoảng thời gian đó. Hắn biết lịch trình của cảnh sát còn rõ hơn cả Lestrade.”

Valerius tiến lại gần đống kiện hàng chất ở góc phòng. Ông đưa tay quệt một lớp bụi, sau đó đưa lên mũi ngửi. Một mùi hương thoang thoảng, rất nhẹ, của nước hoa oải hương trộn lẫn với mùi thuốc lá đắt tiền.

“Hắn đã đứng đây quan sát nạn nhân hấp hối,” Valerius khẳng định. “Một kẻ có học thức, giàu có, và mang trong mình một sự căm phẫn được che đậy bằng vẻ ngoài lịch lãm. Wiggins, chúng ta sẽ không tìm thấy hắn ở những khu ổ chuột. Hãy chuẩn bị cho một buổi tối tại các câu lạc bộ quý tộc ở Mayfair.”

“Ngài nghĩ đây là khởi đầu của một chuỗi án mạng?” Wiggins lo lắng.

“Khi một kẻ sát nhân bắt đầu sử dụng các biểu tượng hình học và kiến trúc để trình diễn thi thể, hắn không bao giờ dừng lại ở một tác phẩm duy nhất. Đây là lời chào sân. Hắn đang thách thức sự logic của chúng ta.”

Valerius quay lưng đi ra phía cửa kho hàng. Ánh sáng ban ngày đã bắt đầu len lỏi qua làn sương mù, nhưng nó không mang lại cảm giác ấm áp. Đối với ông, mỗi vụ án mạng là một bài toán cơ học cần tìm ra biến số sai lệch. Ông không để cảm xúc về cái chết chi phối; đối với một cựu đặc nhiệm, cái chết là một trạng thái, nhưng đối với một thám tử, cái chết là một đầu mối.

“Wiggins,” ông gọi khi đã bước lên xe ngựa.

“Vâng, thưa ngài.”

“Gửi một bức điện cho Giáo sư Aris ở Đại học Oxford. Hỏi ông ấy về ý nghĩa của vòng tròn mười hai điểm trong thần học thế kỷ mười sáu. Tôi có cảm giác kẻ này đang cố gắng tái hiện một thứ gì đó cổ xưa hơn chúng ta tưởng.”

Chiếc xe ngựa bắt đầu chuyển bánh, để lại bến tàu vắng lặng và thi thể người đàn ông vẫn nằm đó trong vòng tròn phấn hoàn hảo. London vẫn tiếp tục nhịp sống hối hả của nó, không hay biết rằng một bóng ma của trí tuệ và sự tàn ác đã bắt đầu lộ diện. Cedric Valerius tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt lại. Trong đầu ông, những mảnh ghép đầu tiên của vụ án bắt đầu xoay chuyển, tìm kiếm một sự khớp nối hoàn hảo mà chỉ có sự thật mới có thể cung cấp.

Khoảng thời gian này, các tờ báo buổi chiều bắt đầu được in ấn. Những tiêu đề giật gân về "Án mạng trong vòng tròn" sẽ sớm phủ kín các mặt báo, gây ra nỗi khiếp sợ cho công chúng. Nhưng Valerius biết rằng, nỗi sợ hãi là kẻ thù của logic. Ông cần phải giữ cho tâm trí mình sắc lạnh như lưỡi dao phẫu thuật, bóc tách từng lớp thịt của sự dối trá để chạm đến phần xương cốt của sự thật.

“Thưa ngài,” Wiggins ngập ngừng nói khi xe đi ngang qua cầu London. “Ngài có nghĩ nạn nhân thực sự là một kẻ tội lỗi?”

Valerius mở mắt, nhìn trợ lý của mình với vẻ mặt thản nhiên.

“Tội lỗi là một khái niệm của tôn giáo và luật pháp, Wiggins. Trong căn phòng này, chúng ta chỉ quan tâm đến nguyên nhân và kết quả. Kết quả là một mạng người đã mất. Nguyên nhân nằm ở kẻ đã vẽ vòng tròn đó. Nhiệm vụ của chúng ta là tìm ra sợi dây liên kết giữa họ, bất kể sợi dây đó có nhuốm màu gì đi chăng nữa.”

Chiếc xe ngựa khuất dần trong làn sương xám xịt, hướng về phía những khu phố thượng lưu, nơi những bí mật bẩn thỉu thường được che đậy bằng những bức rèm nhung và những lời nói dối ngọt ngào nhất. Cuộc đi săn đã thực sự bắt đầu.