MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCedric ValeriusChương 2: Những quân bài trên bàn tiệc

Cedric Valerius

Chương 2: Những quân bài trên bàn tiệc

2,106 từ · ~11 phút đọc

Bóng tối của London đổ dài trên những con phố của khu Mayfair, nơi những dinh thự đá vôi đứng sừng sững như những pháo đài của sự giàu sang và quyền lực. Khác xa với vẻ nhớp nháp của bến tàu Rotherhithe, không khí ở đây nồng đượm mùi sáp nến thơm và hương hoa ly nhập khẩu. Đó là thời đại mà những quý ông diện áo đuôi tôm và những quý bà thắt eo trong những bộ corset chật chội đang mải mê tận hưởng sự thịnh vượng của một đế chế đang ở đỉnh cao vinh quang.

Cedric Valerius đứng trước gương trong phòng thay đồ, chỉnh lại chiếc nơ trắng trên cổ áo sơ mi hồ cứng. Chiếc chân đau của ông dường như nhức nhối hơn dưới lớp vải quần tây may đo vừa vặn, nhưng gương mặt ông vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh như mặt hồ mùa đông. Ông cầm lấy chiếc gậy ba-toong, không phải như một công cụ hỗ trợ y tế, mà như một thứ vũ khí quyền uy.

“Ngài có chắc là chúng ta sẽ tìm thấy câu trả lời tại câu lạc bộ Diogenes không?” Wiggins hỏi khi đang giúp thám tử khoác chiếc áo choàng dài. “Nơi đó nổi tiếng là dành cho những người không thích giao tiếp.”

“Chính vì họ không thích giao tiếp, Wiggins, nên họ quan sát,” Valerius đáp, giọng trầm thấp. “Và trong bóng tối của những căn phòng đọc sách, những kẻ quan sát thường nhìn thấy những thứ mà người thường bỏ qua. Nạn nhân của chúng ta, người đàn ông tại bến tàu, có một vết chai rất đặc trưng ở ngón tay trỏ bên phải. Đó không phải vết chai của người viết lách thông thường, mà là dấu vết của kẻ thường xuyên cầm những quân bài Tây chất lượng cao. Loại bài có viền mạ vàng chỉ được sử dụng tại những sòng bạc kín đáo nhất của giới quý tộc.”

Chiếc xe ngựa dừng lại trước một tòa nhà có kiến trúc Hy Lạp cổ điển. Ánh đèn gas từ hai cột trụ phía trước hắt lên những bậc thang đá cẩm thạch một luồng sáng vàng vọt. Sau khi trình ra một tấm thẻ hội viên mượn từ một người quen cũ ở Bộ Ngoại giao, Valerius và Wiggins bước vào bên trong.

Sự im lặng bao trùm lấy họ ngay khi cánh cửa gỗ sồi nặng nề khép lại. Trong căn phòng rộng lớn với những kệ sách cao chạm trần, hàng chục quý ông đang ngồi trên những chiếc ghế bành, mỗi người đắm chìm trong tờ báo hoặc một cuốn khảo cứu, không một tiếng động nào ngoài tiếng lật trang giấy và tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc lớn đặt ở góc phòng.

Valerius tiến về phía cuối hành lang, nơi có một căn phòng nhỏ hơn dành cho việc đánh bài giải trí. Ở đó, bốn người đàn ông đang ngồi quanh một bàn tròn phủ vải nỉ xanh. Ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê đổ xuống, tạo nên những cái bóng nhảy múa trên tường.

Ông đứng quan sát từ xa, đôi mắt xám không bỏ sót một chi tiết nào. Cách họ cầm bài, cách họ đặt cược, và đặc biệt là cách họ nhìn nhau. Một người đàn ông có bộ ria mép được chăm chút kỹ lưỡng, mặc bộ vest màu xanh hải quân đậm, đang chiếm ưu thế.

“Đó là Nam tước Harrington,” Valerius nói nhỏ với Wiggins. “Và người ngồi đối diện ông ta là Ngài Julian, một chủ ngân hàng có tiếng nhưng đang gặp rắc rối với các khoản đầu tư tại các thuộc địa phía Đông.”

Khi ván bài kết thúc, Valerius tiến lại gần. Sự xuất hiện của một người lạ mặt mang theo gậy ba-toong trong một câu lạc bộ bảo thủ như thế này ngay lập tức thu hút sự chú ý ngầm, dù không ai lên tiếng.

“Một ván bài xuất sắc, thưa Nam tước,” Valerius phá vỡ sự im lặng bằng một giọng nói chuẩn mực. “Tuy nhiên, tôi nhận thấy ông đã bỏ lỡ một cơ hội ở lượt đánh thứ ba. Nếu ông sử dụng quân Át bích sớm hơn, Ngài Julian đã không thể bảo toàn được số chip của mình.”

Nam tước Harrington ngẩng lên, đôi mắt nheo lại dưới đôi lông mày rậm. “Ông là ai mà dám bình phẩm về cách chơi của tôi?”

“Tôi là một người quan tâm đến các quy luật,” Valerius bình thản đáp. “Cũng giống như cách mà người bạn chung của chúng ta, ông Arthur Sterling, quan tâm đến quy luật của những con số.”

Cái tên Arthur Sterling khiến bầu không khí trên bàn bài đông cứng lại trong giây lát. Ngài Julian khẽ rùng mình, đánh rơi một đồng chip xuống sàn gỗ. Valerius ghi nhận phản ứng đó vào bộ nhớ của mình.

“Sterling?” Harrington lặp lại, cố giữ giọng bình thản. “Tôi không quen ai tên như vậy.”

“Lạ thật,” Valerius nghiêng đầu. “Tôi tìm thấy một chiếc vé xem Opera của ông Sterling, vị trí ngồi ngay cạnh hộp ghế của Nam tước vào tối thứ Bảy vừa qua. Và điều thú vị là, ông Sterling vốn là một kế toán tại ngân hàng của Ngài Julian đây, nhưng lại xuất hiện ở bến tàu Rotherhithe vào sáng nay trong một trạng thái... không còn khả năng tính toán nữa.”

Sự im lặng lúc này không còn là sự tĩnh lặng của câu lạc bộ, mà là sự im lặng của nỗi sợ hãi. Ngài Julian đứng bật dậy, gương mặt tái nhợt dưới ánh đèn điện mới được lắp đặt.

“Tôi có việc phải đi ngay,” Julian lắp bắp. “Tôi không biết ông đang nói gì.”

“Ngồi xuống đi, Julian,” Valerius ra lệnh, giọng nói không cao nhưng mang một sức nặng khiến người đối diện phải tuân theo. “Cảnh sát đang kiểm tra sổ sách tại ngân hàng của ông. Việc ông rời đi lúc này chỉ khiến cuộc điều tra diễn ra nhanh hơn tại sở cảnh sát thay vì trong không gian sang trọng này.”

Valerius kéo một chiếc ghế và ngồi xuống, đặt chiếc gậy lên đùi. Ông nhìn thẳng vào Harrington.

“Sterling không phải chết vì tiền, đúng không Nam tước? Anh ta chết vì anh ta đã thấy một thứ không nên thấy trong vòng tròn đó. Vòng tròn của những kẻ tự cho mình là kiến trúc sư của định mệnh.”

Harrington khẽ bật cười, một nụ cười khô khốc. “Ông có một trí tưởng tượng phong phú đấy, ngài thám tử. Nhưng ở London này, trí tưởng tượng thường dẫn người ta đến giá treo cổ.”

“Và sự thật thì dẫn người ta đến ánh sáng,” Valerius đáp trả. “Tôi đã quan sát cách ông chơi bài. Ông không chơi vì tiền, ông chơi để điều khiển đối thủ. Ông thích cảm giác nhìn người khác tuyệt vọng dưới sự kiểm soát của mình. Cái chết của Sterling tại bến tàu là một thông điệp gửi đến Julian, một lời cảnh báo về việc không được để lộ những sai phạm trong các khoản vay bất động sản tại vùng ngoại ô phía Bắc.”

Wiggins đứng phía sau, lặng lẽ ghi chép những phản ứng cơ thể của hai người đàn ông. Anh nhận ra mồ hôi đang rịn ra trên trán Julian, trong khi Harrington vẫn giữ một sự bình tĩnh đáng sợ, bàn tay ông ta siết chặt lấy ly rượu vang đỏ.

“Các ông nghĩ rằng việc sắp đặt thi thể theo một hình học hoàn hảo sẽ làm chệch hướng cuộc điều tra vào những yếu tố huyền bí hoặc nghi lễ tôn giáo,” Valerius tiếp tục, giọng ông đều đều như đang giảng bài. “Nhưng các ông đã quên một nguyên lý cơ bản của vật lý học: mọi tác động đều để lại dấu vết tương ứng. Bột phấn dùng để vẽ vòng tròn đó không phải là phấn viết bảng thông thường. Nó có chứa thạch cao tinh khiết từ các công trường xây dựng của công ty Harrington & Sons.”

Gương mặt Harrington khẽ biến đổi. Sự kiêu ngạo biến mất, thay vào đó là một ánh nhìn sắc lẹm của một con thú bị dồn vào đường cùng.

“Ông không có bằng chứng,” Harrington nói nhỏ. “Chỉ là những suy luận vô căn cứ của một kẻ tàn phế.”

Valerius không hề nao núng trước lời xúc phạm. Ông đứng dậy, dùng gậy gõ nhẹ xuống sàn.

“Bằng chứng không nằm ở đây, Nam tước. Nó nằm ở dưới gầm chiếc xe ngựa của ông đang đỗ bên ngoài. Loại bùn trộn vôi sống ở bến tàu Rotherhithe có tính kiềm rất cao, nó sẽ ăn mòn lớp sơn bảo vệ trên trục bánh xe trong vòng chưa đầy sáu tiếng đồng hồ. Tôi đã cho người của mình kiểm tra khi bước vào đây.”

Lúc này, một nhóm sĩ quan cảnh sát do thanh tra Lestrade dẫn đầu bước vào phòng đọc sách, phá vỡ sự im lặng tuyệt đối của câu lạc bộ Diogenes. Những quý ông xung quanh kinh ngạc hạ tờ báo xuống khi thấy Nam tước Harrington bị áp giải đi.

Khi bước ra khỏi tòa nhà, cơn mưa phùn của London bắt đầu rơi, làm nhòe đi những ánh đèn đường. Valerius hít một hơi thật sâu không khí ẩm ướt.

“Vụ án đã kết thúc rồi sao, thưa ngài?” Wiggins hỏi khi họ bước lên xe ngựa.

“Chưa đâu, Wiggins. Đây chỉ là một quân bài nhỏ trong một bộ bài lớn hơn,” Valerius tựa lưng vào ghế, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt. “Harrington chỉ là kẻ thực hiện. Hắn có tiền, có sự tàn nhẫn, nhưng hắn không có kiến thức về thần học thế kỷ mười sáu để sắp đặt một nghi thức như vậy. Hắn chỉ làm theo chỉ dẫn của một ai đó.”

“Ai đó?”

“Kẻ đã viết những lá thư thách thức gửi đến văn phòng của tôi. Kẻ biết rõ quá khứ của tôi tại lực lượng đặc nhiệm và biết rằng tôi không thể cưỡng lại một bài toán logic mang tính nghệ thuật.”

Valerius rút trong túi áo ra một mảnh giấy nhỏ, trên đó có vẽ một biểu tượng hình học kỳ lạ—một vòng tròn bị cắt ngang bởi một đường thẳng sắc lẹm.

“Chúng ta vừa bắt giữ một kẻ sát nhân, nhưng chúng ta vẫn chưa chạm tới bóng ma thực sự. Vụ án ở Vienna mà tôi nhận được thông tin chiều nay... nó có cùng một chữ ký. Kẻ thủ ác đang di chuyển nhanh hơn chúng ta tưởng.”

Chiếc xe ngựa lăn bánh trên đường phố vắng lặng. Ánh đèn gas lùi xa dần, nhường chỗ cho bóng tối đặc quánh của đêm đen. Cedric Valerius nhìn vào hư không, nơi những mảnh ghép của một âm mưu xuyên lục địa bắt đầu hiện rõ. Những vụ án mạng này không đơn thuần là tội ác; chúng là những nốt nhạc trong một bản giao hưởng của sự hỗn loạn mà kẻ chỉ huy vẫn còn ẩn mình trong bóng tối.

Tại một góc phố tối tăm, một người đàn ông mặc áo khoác đen đứng quan sát chiếc xe ngựa của Valerius rời đi. Hắn khẽ mỉm cười, đôi tay đeo găng da vuốt ve một quân Át bích đã bị xé rách một góc. Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu, và London chỉ là sân khấu đầu tiên trong một chuỗi kịch bản chết chóc trải dài khắp Châu Âu.

Phía sau ông, tiếng chuông từ tháp đồng hồ Big Ben vang lên, trầm hùng và uy nghiêm, báo hiệu một ngày mới sắp đến nhưng cũng báo hiệu rằng thời gian dành cho những kẻ đang tìm kiếm sự thật đang dần cạn kiệt. Valerius biết rằng, từ giây phút này, mỗi bước đi của ông đều sẽ được tính toán bởi một trí tuệ tương đương, nếu không muốn nói là vượt trội hơn chính ông.

“Wiggins,” Valerius đột ngột nói khi xe đã đi được một quãng xa.

“Vâng, thưa ngài?”

“Ngày mai chúng ta sẽ khởi hành đi Vienna. Hãy thu xếp hành lý. Và hãy mang theo khẩu súng lục ổ quay của tôi. Chúng ta không chỉ đi phá án nữa; chúng ta đang bước vào một cuộc chiến.”

Chiếc xe ngựa khuất dần trong màn sương, để lại một London đầy rẫy những bí mật chưa lời giải, nơi mà ranh giới giữa quý tộc và tội phạm đôi khi chỉ mỏng manh như một lá bài Tây mạ vàng.