MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCedric ValeriusChương 3: Bản giao hưởng câm lặng tại Vienna

Cedric Valerius

Chương 3: Bản giao hưởng câm lặng tại Vienna

2,007 từ · ~11 phút đọc

Tiếng vó ngựa nện xuống những con đường lát đá của Vienna mang một âm sắc khác hẳn với London. Nếu thủ đô của xứ sở sương mù là một bản nhạc công nghiệp ồn ào và đầy khói bụi, thì Vienna lại giống như một bản sonata thanh lịch nhưng ẩn chứa những nốt trầm u uất. Đó là thời kỳ mà các quán cà phê vỉa hè đầy ắp những trí thức bàn luận về học thuyết của Freud, và những tòa nhà theo lối kiến trúc Baroque soi bóng xuống dòng sông Danube xanh ngắt. Nhưng đối với Cedric Valerius, vẻ đẹp ấy chỉ là lớp vỏ bọc cho một sự thối rữa khác đang âm thầm diễn ra.

Hành trình băng qua lục địa trên chuyến tàu tốc hành đã lấy đi không ít sức lực của người đàn ông với chiếc chân tật nguyền. Valerius tựa người vào chiếc gậy mun, bước xuống sân ga giữa một rừng những chiếc mũ phớt và áo choàng lông thú. Wiggins đi sát phía sau, tay xách túi hành lý và bộ dụng cụ chuyên dụng, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc trước sự tráng lệ của nhà hát Opera Nhà nước Vienna đang hiện ra phía xa.

“Chúng ta không đến đây để thưởng thức âm nhạc, Wiggins,” Valerius nhắc nhở khi thấy trợ lý của mình ngẩn ngơ trước những bức tượng điêu khắc tinh xảo. “Nạn nhân là Gustav Von Becker, một nhạc trưởng tài ba nhưng có lối sống vô cùng lập dị. Ông ta chết ngay trên bục chỉ huy, trước sự chứng kiến của cả một dàn nhạc mà không ai thấy hung thủ.”

Họ được dẫn vào bên trong khán phòng chính của nhà hát. Ánh đèn chùm pha lệ rực rỡ thường ngày đã bị tắt bớt, nhường chỗ cho những ngọn nến le lói của các nhân viên điều tra địa phương. Trên bục cao, thi thể của Von Becker vẫn ngồi gục trên chiếc ghế chỉ huy. Tay phải ông ta vẫn nắm chặt cây gậy chỉ huy bằng ngà voi, nhưng đôi mắt mở trừng trừng nhìn vào khoảng không vô định, một biểu cảm kinh hoàng bị đóng băng trên gương mặt già nua.

Thanh tra cấp cao của Vienna, một người đàn ông có bộ râu quai nón rậm rạp tên là Steiner, tiến lại chào đón họ với vẻ không mấy thiện chí.

“Ngài Valerius từ Scotland Yard? Tôi nghe nói ông có những phương pháp điều tra 'đặc biệt'. Nhưng ở đây, chúng tôi đã kiểm tra kỹ: không có vết thương, không có dấu hiệu vật lộn, và căn phòng này hoàn toàn khép kín khi vụ việc xảy ra trong buổi tổng duyệt kín.”

Valerius không đáp lời. Ông chậm rãi bước lên bục chỉ huy. Mỗi bước đi của chiếc gậy gỗ tạo ra âm thanh “cộp, cộp” vang vọng trong không gian tĩnh lặng của nhà hát. Ông quan sát vị trí của nạn nhân, sau đó nhìn xuống những bản nhạc phổ đang mở sẵn trên giá.

“Ông ấy đang tập vở 'Sự trỗi dậy của các vị thần',” Valerius nói, giọng bình thản. “Nhưng hãy nhìn vào những nốt nhạc ở trang cuối. Có những vệt nước li ti, không phải nước mắt, cũng không phải mồ hôi. Nó có mùi hăng nhẹ của hóa chất.”

Ông rút một chiếc kính lúp nhỏ từ túi áo ra và soi gần vào tay nạn nhân.

“Wiggins, mang cho tôi túi kẹp và lọ mẫu số bốn.”

“Ngài tìm thấy gì sao?” Wiggins vội vàng tiến lại.

“Móng tay của Von Becker có màu tím sẫm, một dấu hiệu của sự thiếu oxy đột ngột. Nhưng hãy nhìn vào cây gậy chỉ huy này,” Valerius dùng kẹp chỉ vào phần chuôi ngà voi. “Có một vết xước nhỏ, gần như không thể thấy bằng mắt thường. Và ở đây, trên lòng bàn tay ông ta, có một lỗ châm kim bé xíu.”

Thanh tra Steiner nhướn mày. “Một chiếc kim tẩm độc? Chúng tôi đã khám nghiệm nhưng không thấy vũ khí nào cả.”

“Vì vũ khí chính là cây gậy chỉ huy,” Valerius đứng thẳng dậy, đôi mắt xám nhìn xoáy vào hàng ghế dành cho dàn nhạc phía dưới. “Hung thủ đã chế tạo một cơ chế lò xo cực nhỏ bên trong chuôi gậy. Khi nhạc trưởng nắm chặt lấy nó để chỉ huy đoạn cao trào—đoạn nhạc đòi hỏi sự mãnh liệt nhất—chiếc kim sẽ bật ra, tiêm một liều độc chất thần kinh vào mạch máu. Nạn nhân sẽ tê liệt toàn thân trong vòng vài giây và tử vong vì suy hô hấp ngay sau đó.”

“Nhưng ai có thể tiếp cận cây gậy đó?” Steiner hỏi.

“Bất kỳ ai trong dàn nhạc này, hoặc người quản lý trang thiết bị. Nhưng kẻ đó phải hiểu rất rõ thói quen và sự kịch tính trong cách chỉ huy của Von Becker,” Valerius bước xuống bục, tiến về phía hàng ghế của các nhạc công vĩ cầm. “Wiggins, cậu nhận thấy điều gì lạ ở căn phòng này không?”

Wiggins nhìn quanh một lượt. “Nó... quá sạch sẽ? Giống như vụ án ở bến tàu London.”

“Đúng một phần. Nhưng quan trọng hơn là âm thanh. Nhà hát này có hệ thống âm học hoàn hảo nhất thế giới. Một tiếng động nhỏ ở bục chỉ huy cũng sẽ vang vọng đến tận hàng ghế cuối cùng. Vậy mà khi Von Becker ngã xuống, không một ai trong số ba mươi nhạc công nghe thấy tiếng cơ chế lò xo bật ra. Tại sao?”

Valerius dừng lại trước chiếc đàn vĩ cầm đặt trên ghế của nhạc công chính. Ông cầm nó lên, quan sát những sợi dây đàn.

“Vì lúc đó, họ đang chơi đoạn 'Tutti'—toàn bộ dàn nhạc cùng trỗi dậy với âm lượng cực đại. Hung thủ đã tính toán thời gian chính xác đến từng giây. Hắn không chỉ là một kẻ giết người, hắn là một người sành sỏi về âm nhạc cổ điển.”

Ông đặt chiếc đàn xuống và quay sang Steiner. “Tôi muốn xem danh sách những người đã có mặt trong buổi tổng duyệt, và đặc biệt là danh sách những nhạc công đã bị Von Becker sa thải trong vòng hai năm qua. Một nhạc trưởng độc tài như ông ta chắc chắn đã tạo ra không ít kẻ thù.”

“Có rất nhiều người như thế,” Steiner nhún vai. “Von Becker là một thiên tài, nhưng cũng là một con quỷ trên sàn tập.”

“Tìm cho tôi kẻ nào có kiến thức về kỹ thuật cơ khí đồng hồ,” Valerius bổ sung. “Việc chế tạo một chiếc kim lò xo trong lòng một thanh ngà voi đòi hỏi bàn tay của một thợ thủ công bậc thầy.”

Trong khi Steiner đi thu thập thông tin, Valerius lặng lẽ đi dạo quanh các hành lang tối tăm của nhà hát. Những bức chân dung của các thế hệ nghệ sĩ quá cố nhìn xuống ông với những nụ cười bí hiểm. Ông dừng lại trước một bức vẽ lớn mô tả một kiến trúc sư đang cầm bản vẽ xây dựng nhà hát này.

“Wiggins, cậu có nhớ vòng tròn ở bến tàu London không?”

“Tôi không bao giờ quên được cái cảnh tượng rùng rợn đó, thưa ngài.”

“Hãy nhìn vào cách sắp xếp các hàng ghế ở đây,” Valerius chỉ tay về phía khán phòng hình bán nguyệt. “Nếu chúng ta vẽ một đường thẳng từ bục chỉ huy đến các lối thoát hiểm, chúng ta sẽ có đúng mười hai điểm. Vị trí của Von Becker chính là tâm của vòng tròn đó. Một lần nữa, hình học và sự đối xứng tuyệt đối lại xuất hiện.”

“Ý ngài là... vụ án này cũng liên quan đến kẻ ở London?”

“Không chỉ liên quan, mà đây là chương tiếp theo của cùng một vở kịch. Kẻ đứng sau đang chơi một trò chơi với tôi. Hắn biết tôi sẽ nhận ra những chi tiết này. Hắn đang dẫn dắt chúng ta đi khắp Châu Âu để chứng kiến những 'tác phẩm nghệ thuật' của hắn.”

Cuộc điều tra kéo dài đến tận đêm khuya. Valerius thẩm vấn từng nhạc công với những câu hỏi ngắn gọn nhưng sắc bén. Ông không hỏi về động cơ, ông hỏi về những chi tiết kỹ thuật: vị trí đứng, âm thanh họ nghe thấy, và cả những thay đổi nhỏ nhất trong thái độ của Von Becker trước khi chết.

Cuối cùng, một cái tên nổi lên: Franz Miller, một nhạc công vĩ cầm đã bị Von Becker đuổi việc sáu tháng trước. Miller hiện đang làm việc trong một cửa hiệu sửa chữa đồng hồ ở phố cổ.

Khi Valerius và Wiggins đến căn hộ của Miller, họ thấy cửa phòng không khóa. Bên trong, căn phòng bừa bộn với những linh kiện bánh răng và lò xo. Trên bàn làm việc, một bản sao của cây gậy chỉ huy bằng ngà voi nằm dang dở. Nhưng Franz Miller không còn ở đó để trả lời bất kỳ câu hỏi nào.

Thi thể của Miller được tìm thấy trong bồn tắm, cổ họng bị cắt ngọt bởi một sợi dây đàn vĩ cầm. Trên gương phòng tắm, kẻ sát nhân đã dùng máu để vẽ lại biểu tượng mà Valerius đã thấy ở London: một vòng tròn bị cắt ngang bởi một đường thẳng.

“Kẻ sát nhân thực sự đã khử nhân chứng,” Wiggins thốt lên, gương mặt tái mét.

Valerius tiến lại gần gương, ông không nhìn vào biểu tượng bằng máu, mà nhìn vào một mảnh giấy nhỏ bị kẹt ở góc khung gương. Đó là một chiếc vé tàu.

“Chuyến tàu phương Đông khởi hành vào sáng mai đi Istanbul,” Valerius đọc to. “Hắn muốn chúng ta lên chuyến tàu đó, Wiggins.”

“Nhưng thưa ngài, đó là một cái bẫy rõ ràng!”

“Tất nhiên là bẫy,” Valerius quay lại, đôi mắt xám rực lên một tia sáng kỳ lạ—thứ cảm xúc duy nhất mà ông từng để lộ: sự khao khát trí tuệ. “Nhưng đó cũng là con đường duy nhất để đến gần hắn. Hắn đã giết Von Becker thông qua bàn tay của Miller, rồi giết Miller để xóa dấu vết. Hắn coi con người như những nốt nhạc, có thể được viết ra hoặc gạch bỏ để hoàn thiện bản giao hưởng của mình.”

Ông bước ra khỏi căn phòng ám ảnh, tiếng gậy mun gõ xuống sàn hành lang gỗ vang lên khô khốc. Vienna lúc này đã chìm vào giấc ngủ, nhưng đối với Cedric Valerius, bóng tối chỉ mới bắt đầu bao phủ thực sự.

“Wiggins, hãy trả phòng khách sạn ngay lập tức. Chúng ta sẽ có mặt ở ga tàu trước bình minh.”

“Chúng ta sẽ bắt được hắn chứ, thưa ngài?”

“Trong một ván cờ, kẻ thắng không phải là kẻ đi trước, mà là kẻ nhìn thấu được nhiều nước đi hơn đối thủ. Cho đến nay, hắn đang dẫn trước hai nước. Nhưng trên chuyến tàu tốc hành sắp tới, không gian sẽ bị thu hẹp lại. Hắn sẽ không còn chỗ nào để trốn phía sau những con rối của mình nữa.”

Dưới ánh đèn đường mờ ảo của Vienna, hai bóng người lặng lẽ bước đi hướng về phía nhà ga. Những nốt nhạc cuối cùng của “Bản giao hưởng câm lặng” dường như vẫn còn vương vất trong gió, báo hiệu một hành trình còn gian nan và đáng sợ hơn đang chờ đợi phía trước. Trận chiến trí tuệ này đã vượt ra ngoài biên giới của một quốc gia, trở thành một cuộc rượt đuổi sinh tử trên những cung đường sắt dài dằng dặc của Châu Âu cuối thế kỷ.

Mạch truyện giờ đây không còn là những vụ án riêng lẻ. Mỗi cái chết là một chỉ dẫn, mỗi biểu tượng là một lời thách thức. Và Cedric Valerius, với chiếc chân tật nguyền và bộ não logic đến lạnh lùng, đang bước thẳng vào tâm bão của một âm mưu toàn cầu.