MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCedric ValeriusChương 15: Hồi kết ở phố Baker

Cedric Valerius

Chương 15: Hồi kết ở phố Baker

1,650 từ · ~9 phút đọc

London đón chào Cedric Valerius trở về bằng một bầu không khí tĩnh mịch lạ thường, khi những bông tuyết đầu mùa bắt đầu phủ một lớp màn trắng mỏng manh lên những mái nhà bằng đá đen sẫm của khu Marylebone. Đó là thời khắc giao thời, khi ánh sáng rực rỡ của những buổi dạ tiệc mừng Giáng sinh sớm đang len lỏi qua từng ô cửa sổ, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo của những con phố vắng bóng người vào lúc rạng đông. Đối với Valerius, tiếng bánh xe ngựa nghiến trên lớp tuyết mới rơi mang lại một cảm giác thân thuộc nhưng cũng đầy xa xăm, như thể ông vừa trở về từ một chiều không gian khác—nơi mà những quy luật toán học và gạch đá đã suýt chút nữa bóp nghẹt sự sống của cả một lục địa.

Căn hộ số 221B phố Baker vẫn đứng đó, im lìm và đầy bao dung. Khi bước qua cánh cửa gỗ sồi quen thuộc, mùi của sáp nến, mùi giấy cũ và hương trà Earl Grey thoang thoảng từ bếp lò của bà Hudson khiến Valerius khẽ thở phào. Ông tháo chiếc áo choàng nặng trĩu bụi đường và hơi muối đại dương, đặt chiếc gậy mun đã sứt mẻ lên giá đỡ một cách nâng niu như một người đồng đội già vừa cùng ông vượt qua tử địa.

“Chúng ta đã về nhà, Wiggins,” Valerius nói, giọng ông trầm và khàn đi vì mệt mỏi. Ông ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da cũ kỹ, đôi mắt xám nhìn xoáy vào những tàn lửa đỏ trong lò sưởi.

Wiggins không đáp lời ngay. Anh lặng lẽ tháo chiếc túi cứu thương đã sờn rách, bắt đầu sắp xếp lại những chai thuốc và dụng cụ đã cạn kiệt. Sự im lặng giữa họ không còn là sự căng thẳng của cuộc truy đuổi, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc sau khi đã cùng nhau nhìn vào vực thẳm của nhân loại.

“Thưa ngài, chúng ta sẽ làm gì với những gì còn sót lại?” Wiggins hỏi, tay chỉ vào chiếc rương nhỏ chứa đựng những mảnh vỡ từ hòn đảo Đại Tây Dương và chiếc đồng hồ của Alistair Vane.

“Công lý đã được thực thi trên mặt đất, Wiggins. Nhưng trong bóng tối, những hạt giống của Hội Huynh Đệ vẫn còn đó,” Valerius vươn tay lấy một tẩu thuốc, chậm rãi nhồi thuốc lá. “Sáng nay, tôi nhận được tin từ Thanh tra Lestrade. Nam tước Von Zale đã biến mất không dấu vết cùng với toàn bộ tài sản tại Berlin. Những kẻ tài trợ cho Hội đã rút vào bóng tối để chờ đợi một cơ hội khác, một kiến trúc sư khác.”

Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa. Không phải là nhịp điệu dồn dập của một vụ án mới, mà là những tiếng gõ nhẹ nhàng, mang tính nghi thức. Wiggins ra mở cửa và lùi lại với vẻ cung kính. Một người đàn ông cao lớn, với phong thái của một chính khách lão luyện và đôi mắt tinh anh sau cặp kính một mắt, bước vào phòng.

“Ngài Mycroft?” Valerius hơi nhướng mày nhưng không đứng dậy. Ông biết người đàn ông này—người đại diện cho bộ não thực sự của chính phủ Anh, kẻ nắm giữ mọi sợi dây quyền lực từ sau rèm nhung.

“Chúc mừng ông đã trở về từ cõi chết, Cedric,” Mycroft bước tới bên cửa sổ, nhìn xuống con phố Baker đang dần thức giấc. “Hành động của ông tại hòn đảo đó đã cứu vãn danh tiếng của Đế chế. Nếu những bản vẽ đó bị phát tán, chúng ta sẽ phải đối mặt với một cuộc nổi loạn toàn cầu trong vòng chưa đầy một tuần.”

“Tôi không làm điều đó vì Đế chế, Mycroft,” Valerius lạnh lùng đáp, khói thuốc nhả ra thành những vòng tròn mờ ảo. “Tôi làm điều đó vì tôi không chịu được sự thiếu cân bằng trong cấu trúc của sự dối trá.”

Mycroft mỉm cười, một nụ cười kín đáo. “Dù lý do là gì, chính phủ nợ ông một món nợ lớn. Chúng tôi muốn đề nghị ông một vị trí chính thức. Một cơ quan mới sẽ được thành lập để giám sát các kiến trúc hạ tầng quan trọng và ngăn chặn những âm mưu tương tự trong tương lai. Ông sẽ có quyền lực tuyệt đối để thẩm tra bất kỳ ai.”

Valerius nhìn vào bàn tay mình, nơi những vết sẹo mới từ vụ nổ tại hòn đảo vẫn còn đỏ hửng. Ông im lặng một lúc lâu, không gian căn phòng chỉ còn tiếng lách tách của củi cháy và tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc.

“Quyền lực tuyệt đối là thứ đã làm tha hóa Alistair Vane và Julian,” Valerius cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ông dứt khoát như một nhát dao. “Một thám tử không nên sở hữu quyền lực, Mycroft. Nhiệm vụ của tôi là quan sát, phân tích và sửa chữa những sai lệch của logic khi chúng xuất hiện. Nếu tôi trở thành một phần của bộ máy, tôi sẽ mất đi cái nhìn khách quan của một kẻ đứng ngoài.”

“Ông từ chối sao? Đây là cơ hội để ông thay đổi thế giới theo ý mình,” Mycroft có chút ngạc nhiên.

“Tôi không muốn thay đổi thế giới. Tôi chỉ muốn bảo vệ sự ngẫu nhiên của nó,” Valerius đứng dậy, dùng chiếc gậy mun gõ nhẹ xuống sàn. “Thế giới này không cần một kiến trúc sư vĩ đại mới. Nó cần những người thợ xây biết dừng lại đúng lúc trước khi bản vẽ trở nên quá điên rồ. Cảm ơn lời đề nghị của ông, nhưng tôi vẫn sẽ ở lại phố Baker.”

Mycroft nhìn Valerius một hồi lâu, dường như đang đánh giá lại người đàn ông trước mặt. Cuối cùng, ông ta gật đầu, đặt một chiếc hộp nhỏ màu xanh thẫm lên bàn. “Huân chương danh dự từ Nữ hoàng. Ít nhất hãy nhận lấy nó như một lời tri ân. Và Cedric... hãy cẩn thận. Những kẻ ở Rome và Berlin sẽ không quên tên ông.”

Khi Mycroft rời đi, căn phòng trở lại với vẻ tĩnh lặng vốn có. Wiggins tiến lại gần chiếc hộp, mở ra thấy một ngôi sao bằng bạc lấp lánh trên nền nhung đỏ.

“Ngài thực sự sẽ ở lại đây sao, thưa ngài?” Wiggins hỏi, ánh mắt lấp lánh niềm vui.

“Thế giới ngoài kia vẫn đầy rẫy những kẻ sát nhân tầm thường và những vụ trộm cắp vặt, Wiggins,” Valerius khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi hiện lên trên khuôn mặt vốn luôn nghiêm nghị. “Và họ cần sự logic của chúng ta hơn là những âm mưu chính trị. Hãy chuẩn bị lại sổ ghi chép đi. Tôi có linh cảm rằng ngày mai, sẽ có một ai đó bước qua cánh cửa này với một bài toán thú vị hơn nhiều so với những vòng tròn mười ba điểm kia.”

Buổi chiều hôm đó, tuyết rơi dày hơn. Valerius đứng bên cửa sổ, nhìn xuống London đang chuẩn bị lên đèn. Ánh đèn gas và ánh đèn điện hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự pha trộn giữa cũ và mới, giữa truyền thống và sự bứt phá. Ông lấy trong túi ra mảnh phù hiệu của Hội Huynh Đệ cuối cùng mà ông còn giữ lại, rồi không chút do dự, ném nó vào lòng lò sưởi đang cháy rực.

Kim loại gặp nhiệt độ cao bắt đầu biến dạng, biểu tượng vòng tròn mười ba điểm bị ngọn lửa liếm trọn, tan chảy thành một khối vật chất vô hình. Quá khứ đã thực sự bị thiêu rụi.

“Ngài Valerius, trà đã sẵn sàng,” Wiggins nói từ phía bàn trà.

Valerius quay lại, bước đi khập khiễng nhưng vững chãi. Ông ngồi xuống, cầm lấy tách trà nóng, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. Trên bàn, một tờ báo mới ra lò đưa tin về việc khánh thành một cây cầu mới qua sông Thames, ca ngợi sự kiên cố và vẻ đẹp của kiến trúc hiện đại. Valerius lướt mắt qua dòng tít, rồi mỉm cười nhẹ nhõm khi thấy bản vẽ cây cầu đó hoàn toàn tuân theo những tỉ lệ tự nhiên, không có dấu vết của sự thao túng hay bí thuật nào.

Đêm đó, London chìm vào giấc ngủ yên bình dưới tấm thảm tuyết trắng tinh khôi. Trong căn hộ số 221B phố Baker, một thám tử và người trợ lý trung thành của mình đang tận hưởng những giây phút nghỉ ngơi quý giá, trước khi một chương mới của cuộc đời bắt đầu.

Cedric Valerius biết rằng, dù Hội Huynh Đệ đã sụp đổ, cuộc chiến bảo vệ sự thật sẽ không bao giờ kết thúc. Nhưng vào lúc này, giữa hơi ấm của phố Baker và sự hiện diện của người bạn đồng hành tin cậy, ông cảm thấy mình đã tìm được sự đối xứng hoàn hảo nhất—không phải trong kiến trúc, mà trong sự bình yên của tâm hồn sau khi đã hoàn thành sứ mệnh.

Dòng đời vẫn trôi, những bản vẽ mới vẫn sẽ được phác thảo, và những kiến trúc sư mới sẽ lại xuất hiện. Nhưng chừng nào Cedric Valerius còn giữ vững chiếc gậy mun và trí tuệ sắc bén của mình, bóng tối sẽ không bao giờ có thể hoàn thiện được vòng tròn của nó.

Bên ngoài cửa sổ, một chiếc xe ngựa chạy qua, tiếng chuông ngựa vang lên lanh lảnh giữa đêm đông, báo hiệu một sự khởi đầu mới cho kinh đô ánh sáng của Đế chế. Và tại phố Baker, ánh đèn vẫn sáng muộn, minh chứng cho một sự tỉnh táo không bao giờ ngủ quên.