MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCedric ValeriusChương 14: Hòn đảo của những kiến trúc sư

Cedric Valerius

Chương 14: Hòn đảo của những kiến trúc sư

2,391 từ · ~12 phút đọc

Đại Tây Dương hiện ra với một vẻ hung bạo và nguyên sơ, nơi những con sóng bạc đầu cao như những tòa nhà tầng liên tiếp đổ ập vào mạn con tàu buôn nhỏ mà Cedric Valerius đã thuê để thực hiện hành trình cuối cùng. Đó là thời đại mà các cường quốc đang chạy đua để vẽ lại bản đồ thế giới bằng những hải trình mới, và những hòn đảo xa xôi vốn chỉ nằm trong truyền thuyết bắt đầu hiện hình dưới ống nhòm của các nhà thám hiểm. Giữa màn sương muối mịt mù của đại dương, một dải đất đen kịt hiện ra, dựng đứng như một pháo đài tự nhiên với những vách đá nhô ra như những hàm răng của một quái thú tiền sử. Đây chính là hòn đảo không tên, điểm hội tụ thứ mười ba trên bản đồ của Hội Huynh Đệ.

Valerius đứng ở mũi tàu, chiếc áo choàng dài bay phần phật trong gió bão. Gương mặt ông trở nên góc cạnh hơn dưới ánh sáng xám xịt của một buổi chiều tà không có mặt trời. Chiếc gậy mun giờ đây không chỉ là vật hỗ trợ mà còn là một thiết bị định vị; ông đã gắn vào đầu gậy một chiếc kim la bàn nhạy bén, liên tục xoay tròn theo những dao động từ trường bất thường phát ra từ hòn đảo phía trước.

“Thưa ngài, từ trường ở đây đang làm nhiễu mọi thiết bị,” Wiggins hét lên để át đi tiếng gió gào thét. “Chúng ta không thể tiến gần hơn nữa nếu không muốn con tàu bị nghiền nát vào vách đá!”

“Đó không phải là hiện tượng tự nhiên, Wiggins,” Valerius đáp, mắt ông nheo lại khi quan sát những cấu trúc hình học nhân tạo mờ ảo trên đỉnh cao nhất của hòn đảo. “Hội đã xây dựng một mạng lưới thạch anh khổng lồ bên dưới lòng đất để tạo ra một hàng rào bảo vệ bằng sóng điện từ. Chúng ta đang tiến vào trung tâm của một thiết kế vĩ đại nhất nhưng cũng điên rồ nhất của thế kỷ này.”

Họ sử dụng một chiếc xuồng nhỏ bằng gỗ để thâm nhập vào một hang đá ngầm mà Valerius đã xác định là lối vào duy nhất không bị sóng đánh trực diện. Khi xuồng trôi sâu vào lòng hang, tiếng gầm rú của đại dương dần nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đến rợn người. Dưới ánh đèn pin cầm tay, những bức tường đá không còn là đá tự nhiên nữa; chúng đã được mài nhẵn và khắc những ký hiệu toán học tinh vi, sáng lấp lánh như được phủ một lớp lỏng hóa học.

“Đây là một thư viện của đá và thép,” Valerius thầm thì, tay ông chạm vào những rãnh khắc trên tường. “Chúng đã ghi lại toàn bộ lịch sử kiến trúc của nhân loại ở đây, nhưng theo cách mà chúng muốn sửa đổi.”

Họ bước lên một bục đá dẫn đến một hệ thống thang máy cơ khí vận hành bằng áp lực nước. Khi bục đá từ từ đi lên, một không gian khổng lồ dần hiện ra trước mắt họ. Đó là một đô thị ngầm thu nhỏ, được xây dựng hoàn toàn theo tỉ lệ vàng, với những mái vòm bằng thủy tinh dày chịu lực nhìn thẳng ra đáy biển xanh thẫm. Giữa trung tâm đô thị là một tháp trụ bằng đồng cao vút, nơi tập trung toàn bộ dây cáp điện tín kết nối với khắp nơi trên thế giới.

“Chúng đang điều khiển toàn bộ mạng lưới thông tin của Châu Âu từ hòn đảo này,” Valerius nhận định. “Mỗi bức thư tín, mỗi mệnh lệnh quân sự đều đi qua đây để chúng kiểm duyệt hoặc thay đổi.”

“Dừng lại ở đó, Ngài Valerius.”

Một giọng nói vang lên từ phía bục cao nhất của tòa tháp. Một người đàn ông bước ra từ bóng tối. Hắn không đeo mặt nạ, không mặc áo choàng đen. Đó là một người đàn ông có vẻ ngoài của một học giả điềm đạm, mặc bộ veston màu xám nhạt, nhưng đôi mắt lại sáng rực một thứ ánh sáng sắc lạnh như dao cạo.

“Ngài Kiến trúc sư trưởng?” Valerius hỏi, gậy ông chạm nhẹ xuống sàn kim loại tạo ra tiếng vang dội.

“Ông có thể gọi tôi là Julian, nếu ông muốn một sự thân mật cuối cùng trước khi mọi thứ kết thúc,” người đàn ông đáp, bước xuống những bậc thang một cách thong thả. “Tôi đã quan sát hành trình của ông từ London đến tận đây. Phải nói rằng, sự kiên trì của ông là một biến số nằm ngoài dự tính của tôi.”

“Sự kiên trì của tôi không phải là một biến số, Julian. Nó là một hằng số cho sự thật,” Valerius lạnh lùng đáp trả. “Ông đã xây dựng một đế chế của bóng tối dựa trên máu của những người thợ xây chân chính. Ông định dùng tòa tháp này để làm gì? Đánh sụp nền kinh tế của cả một lục địa sao?”

Julian mỉm cười, một nụ cười đầy bao dung của một kẻ nắm giữ quyền lực tuyệt đối. “Kinh tế chỉ là một trò chơi của những kẻ phàm phu. Tôi nhắm đến một thứ cao hơn: Sự Đồng Nhất. Khi mọi công trình, mọi con đường, mọi ý nghĩ đều được định hình theo một kiến trúc duy nhất, chiến tranh sẽ biến mất, sự hỗn loạn sẽ bị triệt tiêu. Tôi đang ban tặng cho nhân loại một sự trật tự vĩnh cửu.”

“Bằng cách biến họ thành những quân cờ trong một bản vẽ vô hồn?” Valerius tiến lên một bước, cái chân đau của ông dường như đã bị sự căng thẳng làm cho tê liệt. “Julian, một thế giới không có sự ngẫu nhiên là một thế giới đã chết. Ông không phải là một kiến trúc sư; ông là một kẻ ướp xác cho nền văn minh.”

Bất ngờ, Julian nhấn một nút trên tay vịn cầu thang. Toàn bộ sàn nhà bắt đầu dịch chuyển, tách Valerius và Wiggins ra hai phía. Những bức tường thép dày đặc sập xuống, tạo thành một lồng sắt bao quanh thám tử.

“Ông rất giỏi phá hủy những thiết bị đơn giản, Valerius,” Julian nói, giọng hắn giờ đây vang lên qua hệ thống loa phóng thanh. “Nhưng hòn đảo này chính là thiết bị. Mỗi viên đá ở đây đều được nối mạch với trung tâm điều khiển. Trong mười phút nữa, một tín hiệu điện từ sẽ được phát ra, kích hoạt tất cả các 'điểm tử huyệt' mà Hội đã cài cắm tại London, Paris, Berlin và Rome. Thế giới cũ sẽ tự đổ sập xuống dưới sức nặng của chính nó.”

Valerius nhìn quanh chiếc lồng thép. Ông không hoảng loạn. Ông rút từ trong cán gậy ra một bộ dụng cụ bằng kim cương nhân tạo—thứ mà ông đã chuẩn bị cho những cấu trúc cứng nhất.

“Wiggins! Nghe tôi đây!” Valerius hét lớn qua khe hở. “Cậu phải tìm thấy bể chứa thủy ngân ở chân tháp! Đó là chất dẫn dẫn chính cho hàng rào từ trường. Nếu cậu làm vỡ nó, hệ thống sẽ bị đoản mạch!”

Wiggins nhìn thám tử của mình với vẻ lo lắng tột độ, nhưng khi thấy ánh mắt kiên định của Valerius, anh hiểu rằng đây là cơ hội duy nhất. Wiggins quay người, lao về phía chân tháp giữa làn đạn của những lính gác bắt đầu ùa ra.

Trong lồng thép, Valerius bắt đầu thực hiện một phép tính tinh vi. Ông không cắt các thanh sắt; ông tìm đến điểm nối giữa lồng thép và hệ thống truyền động. Ông dùng đầu gậy mun, kích hoạt một khối nam châm điện cực mạnh mà ông đã chế tạo từ các bộ phận lấy được ở Berlin.

“Sự đối xứng... là điểm yếu của ông, Julian!” Valerius thầm thì.

Dưới tác động của lực từ trường trái chiều, hệ thống truyền động bị kẹt cứng, áp lực thủy lực tăng vọt làm nổ tung các khớp nối. Chiếc lồng thép bật tung ra. Valerius lao về phía bảng điều khiển trung tâm nơi Julian đang đứng.

Hai người đàn ông đối diện nhau giữa đỉnh cao của tòa tháp đồng. Julian rút ra một thanh kiếm mỏng được giấu trong chiếc thước thợ bằng bạc.

“Ông đã dạy tôi một bài học về sự thực tế, Valerius,” Julian gầm lên, lao tới với một đường kiếm cực nhanh. “Giờ hãy để tôi dạy ông bài học về sự sụp đổ!”

Valerius dùng chiếc gậy mun chống đỡ. Tiếng kim loại va chạm chan chát vang vọng giữa không gian kim loại lạnh lẽo. Dù không có kiếm, nhưng kỹ năng dùng gậy của Valerius đã đạt đến mức thượng thừa. Ông sử dụng các đòn bẩy và lực ly tâm để hóa giải những cú đâm hiểm hóc của Julian.

Dưới chân tháp, Wiggins đã tiếp cận được bể thủy ngân. Anh dùng một bình cứu hỏa nặng nề đập mạnh vào lớp kính cường lực. Sau nhiều cú đập điên cuồng, lớp kính nứt toác. Chất lỏng màu bạc lấp lánh tràn ra sàn nhà, tiếp xúc với các dây cáp điện cao thế.

Một loạt các vụ nổ tia lửa điện bùng lên khắp căn hầm ngầm. Hệ thống đèn chiếu sáng chập chờn rồi phụt tắt, chỉ còn lại ánh sáng đỏ rực của hệ thống báo động khẩn cấp.

Trên đỉnh tháp, Julian loạng choạng khi toàn bộ cấu trúc bắt đầu rung chuyển dữ dội. “Không! Bản vẽ của tôi! Nó là hoàn hảo!”

“Không có gì là hoàn hảo dưới sức mạnh của sự hỗn loạn có kiểm soát, Julian!” Valerius tung một cú đánh quyết định bằng đầu gậy vào ngực đối thủ, đẩy hắn lùi sát về phía rìa ban công nhìn xuống đáy biển.

Julian nhìn xuống dòng nước đang cuộn xoáy phía dưới, rồi nhìn lại Valerius với một nụ cười ma quái. “Ông đã thắng ván bài này, thám tử. Nhưng ông đã phá hủy cả hòn đảo. Chúng ta sẽ cùng nhau chìm sâu vào lòng đại dương, nơi mà những bản vẽ không còn ý nghĩa.”

Hắn buông tay, gieo mình xuống vực thẳm xanh thẫm.

Valerius không kịp nhìn theo. Toàn bộ hòn đảo bắt đầu rùng mình như một cơn động đất lớn. Những mảng trần bằng thủy tinh bắt đầu rạn nứt dưới áp lực của nước biển phía trên.

“Wiggins! Chạy mau!”

Họ lao về phía thang máy, nhưng hệ thống điện đã hỏng hoàn toàn. Valerius kéo Wiggins về phía một khoang thoát hiểm khẩn cấp hình cầu mà ông đã nhìn thấy trên sơ đồ. Đó là một thiết bị lặn thô sơ được thiết kế cho các kỹ sư của Hội.

Ngay khi họ đóng cửa khoang, một tiếng nổ kinh hoàng xé toạc tòa tháp đồng. Nước biển tràn vào như một cơn lũ quét, nhấn chìm toàn bộ đô thị ngầm của Hội Huynh Đệ. Khoang thoát hiểm bị áp lực nước đẩy vọt lên phía trên, xoay tròn điên cuồng trong dòng nước đục ngầu.

Khi khoang thoát hiểm nổi lên mặt nước, hòn đảo không tên đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại một vùng xoáy lớn giữa đại dương lạnh lẽo. Con tàu buôn của họ vẫn đang đợi ở đằng xa, giữa màn sương mù đang dần tan biến.

Valerius ngồi bệt xuống sàn khoang thoát hiểm, hơi thở dồn dập. Ông đưa tay lau vết máu trên trán, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tia nắng bình minh đầu tiên của một ngày mới đang le lói hiện ra.

“Kết thúc rồi sao, thưa ngài?” Wiggins hỏi, giọng anh vẫn chưa hết bàng hoàng.

“Hòn đảo đã mất, mạng lưới đã bị cắt đứt,” Valerius nói, giọng ông trầm buồn. “Nhưng những tư tưởng của Hội sẽ còn tồn tại dưới những hình thái khác. Con người luôn khao khát một sự trật tự tuyệt đối, và đó chính là mảnh đất màu mỡ cho những kiến trúc sư bóng tối khác nảy mầm.”

Ông cầm lấy chiếc gậy mun, giờ đây đã bị cháy sém và sứt mẻ. Ông nhìn vào chiếc đồng hồ quả quýt của mình, chiếc kim vẫn đang chạy đều đặn.

“Nhưng tối nay, thế giới đã được cứu thoát khỏi một bản vẽ điên rồ. Và đó là tất cả những gì chúng ta có thể làm, Wiggins. Giữ cho kim đồng hồ của văn minh tiếp tục quay, dù chỉ là từng nhịp một.”

Họ được con tàu buôn cứu lên. Khi tàu quay đầu về phía hướng Đông, hướng về lục địa Châu Âu, Valerius đứng ở mạn tàu nhìn về phía vùng biển lặng sóng nơi hòn đảo từng tọa lạc. Ông lấy từ trong túi ra mảnh giấy cuối cùng của "Di chúc của người thợ xây" và thả nó vào gió. Những bản vẽ bay lơ lửng rồi rơi xuống biển, tan biến vào hư không.

“Ngài vừa vứt bỏ bằng chứng duy nhất về quyền lực đó sao?”

“Quyền lực đó không nên thuộc về bất kỳ ai, Wiggins. Ngay cả tôi. Sự thật đã được thực thi, và giờ là lúc để thế giới tự xây dựng lại theo cách của nó.”

Cedric Valerius quay người bước vào khoang tàu. Cái chân đau của ông vẫn khiến ông bước đi khập khiễng, nhưng bóng dáng ông giờ đây trông thanh thản hơn bao giờ hết. Cuộc hành trình qua mười ba điểm của vòng tròn đã kết thúc, để lại sau lưng một thám tử đã tìm thấy câu trả lời không phải trong toán học, mà trong chính sự bất toàn của con người.

London đang chờ đợi họ với những vụ án mới, những bí ẩn mới, nhưng có lẽ sẽ không bao giờ có một âm mưu nào vĩ đại và đen tối như âm mưu của những kiến trúc sư bóng tối nữa.

Bình minh rạng rỡ trên Đại Tây Dương, soi sáng con đường trở về của hai người hùng thầm lặng, giữa một thế giới vẫn đang quay cuồng trong điệu nhảy của ánh sáng và bóng tối.