Hoàng Quân không trị vì trên ngai vàng quyền lực hay chiếc ghế xoay bọc da sang trọng thường thấy của các nhà lãnh đạo. "Ngai vàng" của anh là một studio yên tĩnh, được cách âm tuyệt đối trên tầng cao nhất của tòa tháp AETAS, một khối kiến trúc bằng kính và thép thống trị đường chân trời Sài Gòn. Căn phòng này, có biệt danh nội bộ là "Lồng Kính," là sự mỉa mai hoàn hảo cho người đàn ông điều hành cả một đế chế công nghệ, nhưng lại bị giam hãm bởi chính tâm trí mình.
Ánh sáng mặt trời, qua lớp kính chống tia UV, không đủ làm ấm không khí vô trùng. Hoàng Quân ngồi trước ba màn hình cong, bóng đổ lên chiếc áo sơ mi đen tối giản. Đôi mắt anh sắc lạnh, lướt qua hàng triệu dữ liệu mà không hề chớp. Ở tuổi 29, anh là CEO trẻ nhất trong lịch sử AETAS – một thiên tài đã cách mạng hóa lĩnh vực AI và truyền thông. Nhưng tài năng của anh chỉ tồn tại trong vòng bán kính 10 mét vuông an toàn này.
Một tiếng "Ting" khô khốc vang lên. Cửa tự động mở, và thư ký riêng của anh, cô Ái Linh, bước vào. Cô là một trong hai người được phép chạm chân vào khu vực này mà không cần thông qua cuộc hẹn ba lớp bảo mật.
"Thưa Tổng Giám đốc," Ái Linh đặt một chiếc máy tính bảng bằng bạch kim lên bàn anh. "Cuộc họp với các cổ đông chính đã sẵn sàng. Và đây là báo cáo về sự kiện ra mắt sản phẩm sắp tới."
Hoàng Quân khẽ nhếch môi, không phải nụ cười, chỉ là một sự chuyển động cơ mặt nhỏ. "Báo cáo nội bộ nói gì về độ khả thi của việc tôi xuất hiện trên sân khấu, Ái Linh?"
Ái Linh, người đã quen với sự thẳng thắn tàn nhẫn của sếp mình, giữ giọng chuyên nghiệp nhưng lộ rõ sự lo lắng. "Thưa Tổng Giám đốc, hội đồng quản trị đang chịu áp lực lớn. Đối thủ cạnh tranh đã tung ra đòn chí mạng khi nhấn mạnh sự... 'vắng mặt' của ngài. Sự kiện AETAS Horizon cần ngài xuất hiện trực tiếp, không phải qua màn hình holograph nữa. Ngài cần phải chạm tay vào sản phẩm, nhìn vào ống kính và đối thoại với thế giới."
Hoàng Quân nhắm mắt lại. Chỉ cần tưởng tượng cảnh hàng nghìn ánh mắt đang đổ dồn vào anh, tiếng vỗ tay hỗn loạn, không khí nghẹt thở của một khán phòng đầy người... Đột nhiên, anh cảm thấy nhịp tim đập nhanh và mạnh đến nỗi tưởng chừng như lồng ngực sẽ vỡ tung.
Agoraphobia – Sợ nơi đông người. Đó không phải là nỗi sợ hãi đơn thuần. Đó là một cơn bão kinh hoàng cuộn trào bên trong tâm trí anh, biến mọi không gian công cộng thành một cái bẫy chết người. Một căn bệnh đã biến anh thành người lãnh đạo vĩ đại nhất... và cô độc nhất.
"Ngày ra mắt còn bao lâu?"
"Ba mươi mốt ngày, thưa ngài."
Hoàng Quân mở mắt. Ba mươi mốt ngày. Một khoảng thời gian quá ngắn để thay đổi một tâm trí đã cố thủ nhiều năm.
"Đã tìm thấy người tôi cần chưa?"
Ái Linh thở phào nhẹ nhõm. "Vâng, thưa ngài. Sau khi sàng lọc hàng trăm hồ sơ và ký kết các điều khoản bảo mật nghiêm ngặt nhất, chúng tôi đã chọn được một ứng cử viên. Anh ta là một chuyên viên tâm lý độc lập, nổi tiếng với các phương pháp trị liệu nhận thức hành vi chuyên sâu và đã từng giúp đỡ nhiều nhân vật cấp cao. Tên anh ta là Minh Hạo."
Minh Hạo không phải một nhà trị liệu truyền thống. Anh không ngồi trong một căn phòng với chiếc ghế dài và quyển sổ ghi chép. Anh trị liệu bằng sự thấu hiểu trực quan và sự hiện diện kiên định.
Lúc này, anh đang ngồi trong văn phòng tối giản của mình, đối diện với luật sư riêng của tập đoàn AETAS. Trên bàn là một hợp đồng dày cộp, với điều khoản bảo mật và mức thù lao khiến bất cứ ai cũng phải choáng váng.
"Anh Minh Hạo," luật sư đẩy gọng kính. "Chúng tôi không thể tiết lộ danh tính của khách hàng, nhưng anh cần biết rằng đây là một nhân vật có tầm ảnh hưởng toàn cầu. Và tình trạng của anh ấy... nghiêm trọng hơn bất kỳ hồ sơ nào anh từng xử lý. Anh ấy cần phải hoạt động công khai trong vòng 30 ngày. Điều đó là khả thi không?"
Minh Hạo cầm tách trà hoa cúc lên, nhấp một ngụm. Anh không trả lời ngay. Đôi mắt anh sâu, tĩnh lặng, mang lại cảm giác bình yên ngay cả trong phòng họp căng thẳng.
"Khả thi hay không phụ thuộc vào ý chí của thân chủ và sự hợp tác của môi trường. Tôi cần biết rõ căn nguyên và cấp độ của chứng sợ hãi," Minh Hạo trả lời, giọng anh trầm và có sức thuyết phục. "Tôi không bán phép màu, tôi bán sự cam kết. Mức thù lao cao đồng nghĩa với sự đánh đổi lớn: Tôi phải chuyển đến dinh thự của anh ấy, làm việc 24/7, và phải đối mặt với một người có lẽ là kiêu ngạo, thiếu kiên nhẫn, và đầy rẫy sự đề phòng."
Luật sư gật đầu. "Anh nói đúng. Khách hàng của chúng tôi... rất khó tiếp cận."
"Vậy hãy sắp xếp cuộc gặp mặt đầu tiên," Minh Hạo đặt hợp đồng xuống, khoanh tay. "Nhưng hãy báo cho Tổng Giám đốc của các anh biết. Tôi không làm việc qua màn hình. Nếu anh ta muốn tôi giúp anh ta bước ra thế giới, anh ta phải bước ra khỏi Lồng Kính và đối mặt với tôi, trong cùng một không gian. Đó là điều kiện tiên quyết."
Minh Hạo biết rõ mình đang đối đầu với ai. Hoàng Quân không chỉ sợ đám đông; anh ta sợ sự kiểm soát bị mất đi. Việc yêu cầu Hoàng Quân gặp mặt trực tiếp là một hành động trị liệu đầu tiên: Phá vỡ rào cản của sự cô lập an toàn.
Hai ngày sau, Minh Hạo được đưa đến dinh thự của Hoàng Quân, một biệt phủ nằm trên đồi cao, được bao bọc bởi những hàng cây và tường rào an ninh.
Cuộc gặp diễn ra trong một phòng làm việc nhỏ, hoàn toàn trống rỗng ngoài hai chiếc ghế bành và một bàn cà phê. Không có màn hình, không có nhân viên, không có Ái Linh. Chỉ có sự tĩnh lặng đến mức Minh Hạo có thể nghe rõ tiếng gió lùa qua mái hiên.
Hoàng Quân bước vào. Anh cao, gầy, toát ra khí chất của một người đã quen với việc ra lệnh. Ánh mắt anh như tia laser, lướt qua Minh Hạo, đánh giá, phân tích, và tìm kiếm bất kỳ điểm yếu nào.
"Anh là Minh Hạo?" Giọng Hoàng Quân trầm, lạnh.
"Vâng. Tôi là người sẽ giúp anh rời khỏi nơi này, Tổng Giám đốc Hoàng," Minh Hạo đáp lại, giọng điềm tĩnh. Anh đứng dậy, chìa tay ra, một hành động thách thức nhẹ.
Hoàng Quân nhìn bàn tay đang chìa ra, không đáp lại. Bắt tay là một hành động xâm phạm không gian cá nhân.
"Tôi không thích sự thân mật giả tạo, Minh Hạo," Hoàng Quân nói. "Hãy đi thẳng vào vấn đề. Anh có bao nhiêu phần trăm tự tin rằng anh sẽ thành công trong 30 ngày? Hãy cho tôi con số chính xác."
Minh Hạo từ tốn rụt tay lại, không hề tỏ ra bối rối. Anh ngồi xuống, chậm rãi hơn Hoàng Quân.
"Con số chính xác, thưa Tổng Giám đốc, là 0% cho sự thành công nếu chúng ta chỉ dựa vào phép toán. Tôi không phải thần thánh. Tuy nhiên, nếu chúng ta tính toán theo sự cam kết, sự chấp nhận rủi ro và ý chí của anh, con số đó là 100%."
Hoàng Quân nhướng mày, tỏ ra thích thú trước sự tự tin không hề khoa trương của Minh Hạo.
"Nói rõ hơn."
"Chứng sợ nơi đông người (Agoraphobia) của anh không phải là một khiếm khuyết trong hệ thống AETAS mà anh có thể lập trình để sửa chữa. Nó là kết quả của một tổn thương sâu sắc, một cơ chế tự vệ mà tâm trí anh đã dựng lên để bảo vệ bản thân. Nó có nguồn gốc, và chúng ta phải tìm ra nó."
"Chúng ta không có thời gian cho những cuộc khai quật tâm lý dài hơi. Tôi cần xuất hiện trước công chúng," Hoàng Quân cắt ngang. "Anh chỉ cần huấn luyện tôi cách diễn."
Minh Hạo lắc đầu. "Không. Tôi không giúp anh diễn kịch, thưa Tổng Giám đốc. Tôi giúp anh sống. Nếu anh chỉ 'diễn', cơ thể anh sẽ phản ứng mạnh mẽ hơn, và anh sẽ sụp đổ ngay trên sân khấu. Tôi sẽ giúp anh đối diện với nỗi sợ theo phương pháp tiếp xúc dần dần. Nhưng điều đó yêu cầu sự hợp tác vô điều kiện. Và điều kiện đầu tiên là: Anh phải tin tưởng tôi tuyệt đối, không được có sự kiểm soát từ xa. Anh phải chấp nhận rằng trong phòng trị liệu, anh không phải là CEO."
Hoàng Quân im lặng. Không khí nặng trĩu. Anh là người kiểm soát mọi thứ, từ thị trường chứng khoán đến nhiệt độ phòng. Giờ đây, một người đàn ông xa lạ yêu cầu anh từ bỏ vũ khí mạnh nhất của mình: Sự Kiểm Soát.
"Nếu tôi thất bại?" Hoàng Quân hỏi, ánh mắt ẩn chứa sự lạnh lùng.
"Nếu anh thất bại, anh vẫn là thiên tài Hoàng Quân. Còn tôi, tôi sẽ mất đi danh tiếng. Nhưng nếu anh thành công..." Minh Hạo nghiêng người về phía trước, ánh mắt anh chạm thẳng vào mắt Hoàng Quân, một sự kết nối bất ngờ. "Anh sẽ giành lại được cuộc đời anh. Và đó mới là mục tiêu quan trọng nhất."
Sau một hồi lâu, Hoàng Quân gật đầu, một cái gật đầu nhỏ bé nhưng mang tính quyết định.
"Được. Tôi chấp nhận. Anh sẽ chuyển đến đây ngay lập tức. Và chúng ta bắt đầu từ đâu, Minh Hạo?"
Minh Hạo mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đủ sức phá vỡ lớp băng bao bọc Hoàng Quân.
"Chúng ta bắt đầu từ việc đi ra khỏi cánh cửa này, Tổng Giám đốc Hoàng."