MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCEO Mắc Chứng Sợ Nơi Đông NgườiChương 2: Bước Ra Khỏi Cánh Cửa Và Bài Học Về Sự Buông Bỏ

CEO Mắc Chứng Sợ Nơi Đông Người

Chương 2: Bước Ra Khỏi Cánh Cửa Và Bài Học Về Sự Buông Bỏ

1,402 từ · ~8 phút đọc

Lời thách thức của Minh Hạo vang vọng trong căn phòng trống, một tuyên bố về sự kiểm soát đã được Hoàng Quân chấp nhận. Nhưng chấp nhận bằng trí óc khác xa với chấp nhận bằng cơ thể.

"Bước ra khỏi cánh cửa này," Minh Hạo nhắc lại, giọng anh điềm tĩnh như mặt nước hồ không gợn sóng.

Hoàng Quân đứng dậy, cao lớn và uy nghiêm, nhưng vai anh hơi cứng lại. Anh tiến đến cửa. Đây là một cánh cửa bằng gỗ sồi dày, nằm trong biệt thự của chính anh, không phải cửa kính của một trung tâm thương mại hay khán phòng lớn. Về mặt logic, không có mối đe dọa nào.

Tuy nhiên, khi tay anh chạm vào tay nắm cửa lạnh lẽo, một làn sóng hoảng loạn tinh vi bắt đầu dâng lên. Chứng sợ nơi đông người không chỉ là nỗi sợ bị đám đông phán xét; đó là nỗi sợ về sự không chắc chắn của thế giới bên ngoài, nơi mọi thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của anh.

"Anh không cần phải đi đâu xa," Minh Hạo quan sát anh từ phía sau, không tiến lại gần. "Chỉ cần mở cửa, bước ra hành lang và hít thở một hơi. Đó là tất cả cho bài tập tiếp xúc ngày hôm nay."

Hoàng Quân hít sâu. Anh là người có ý chí sắt đá, có thể điều hành hàng nghìn nhân viên và xử lý hàng tỷ đô la. Anh tự tin rằng mình có thể ra lệnh cho cơ thể ngừng run rẩy. Nhưng cơ thể anh phản bội anh.

Anh xoay tay nắm cửa. Tiếng "cạch" nhỏ vang lên như một tiếng súng khai màn. Cánh cửa hé mở, và ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài đổ vào. Chỉ là ánh sáng, nhưng đối với Hoàng Quân, đó là ánh sáng chói lòa của một thế giới thù địch.

Huyết áp anh tăng vọt. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra nơi gáy và lòng bàn tay. Điều tồi tệ nhất là cảm giác mất kết nối với thực tại – một triệu chứng gọi là derealization.

"Tôi... không ổn," Hoàng Quân lùi lại một bước, giọng anh khàn đặc.

"Tôi biết," Minh Hạo đáp, vẫn giữ khoảng cách. "Hãy cho tôi biết điều gì đang xảy ra trong đầu anh, Hoàng Quân. Anh đang nghĩ gì về hành lang đó?"

"Tôi không nghĩ. Tôi cảm thấy. Cảm giác như... nếu tôi bước ra, tôi sẽ... bị hút vào một vực xoáy. Tôi sẽ mất kiểm soát. Mọi người sẽ thấy." Hoàng Quân ôm lấy cánh tay mình, tư thế phòng thủ. Đây là lần đầu tiên anh thừa nhận sự yếu đuối này với người ngoài.

Minh Hạo chậm rãi bước tới, dừng lại cách Hoàng Quân ba bước chân – một khoảng cách tôn trọng không gian cá nhân nhưng vẫn đủ gần để tạo sự kết nối.

"Anh sợ sự trần trụi. Sợ việc thế giới sẽ nhìn thấy anh trần trụi, phải không?" Minh Hạo nhận định chính xác. "Nhưng hiện tại, không có ai ở hành lang đó. Chỉ có không khí, ánh sáng và cây cảnh. Anh đang tưởng tượng ra sự phán xét."

"Tôi... tôi cần nước," Hoàng Quân nói, cố gắng tìm kiếm một nhiệm vụ khác để tâm trí bám vào, một cách để thoát khỏi sự chú ý của Minh Hạo.

"Nước không giúp anh đối phó với nỗi sợ. Chỉ có anh mới giúp được," Minh Hạo kiên quyết. "Hãy quay lại với cánh cửa. Nhìn nó. Nó là gỗ sồi. Sơn màu nâu đậm. Mùi của nó là mùi gì? Hãy tập trung vào những chi tiết vật lý đó. Đừng nghĩ về tương lai hai giây nữa, hãy sống ở giây này."

Minh Hạo đang áp dụng một kỹ thuật Grounding (Neo giữ), buộc tâm trí Hoàng Quân đang bay lượn trong cơn hoảng loạn phải quay về với thực tại.

"Màu nâu... có vân gỗ... nó... nó lạnh," Hoàng Quân cố gắng mô tả.

"Tốt. Hãy tiếp tục chạm vào nó. Cảm nhận độ lạnh từ tay nắm. Và giờ, hãy bước ra. Cùng tôi."

Minh Hạo nhẹ nhàng tiến đến, anh không chạm vào Hoàng Quân, chỉ đứng cạnh anh, vai kề vai. Sự hiện diện ấm áp, kiên định của Minh Hạo là một lực hấp dẫn mạnh mẽ.

Minh Hạo mở rộng cánh cửa hơn nữa. Hành lang lát đá cẩm thạch trắng rộng rãi, kết thúc bằng một vòm cửa lớn nhìn ra khu vườn Nhật Bản.

"Bước đầu tiên. Chỉ một bước. Hãy coi tôi là bước đệm của anh," Minh Hạo nói.

Hoàng Quân cắn chặt môi, mắt anh hơi đỏ lên vì áp lực. Anh ghét sự bất lực này. Cảm giác như anh đang bị đẩy vào một khu vực nguy hiểm, nơi anh không có giáp trụ.

Anh nhấc chân phải lên. Đó là một chuyển động chậm chạp, đầy miễn cưỡng, như thể anh đang nâng một khối chì.

Bước!

Chân anh chạm vào sàn đá cẩm thạch của hành lang. Sự tiếp xúc của đế giày với sàn nhà gây ra một tiếng động nhỏ, và tiếng động đó vang lên như một tiếng nổ trong tai Hoàng Quân.

Ngay lập tức, cơ thể anh phản ứng. Đầu óc quay cuồng. Giọng nói trong đầu anh gào thét: Quay lại! Mày không được an toàn! Mọi người đang nhìn mày!

Hoàng Quân thở gấp, anh khuỵu nhẹ người xuống, dùng tay bám vào khung cửa.

Minh Hạo không hoảng sợ. Anh không đưa tay ra đỡ, anh chỉ đơn giản là lên tiếng, giọng nói có chứa một nhịp điệu trấn an đặc biệt.

"Đứng yên. Hít vào. Thở ra. Anh đã làm được rồi, Hoàng Quân. Anh đã bước ra khỏi cửa. Một bước chân thành công. Đây là một hành lang trống rỗng, nhưng nó là bước chân đầu tiên mà anh đã không thể làm được trong nhiều năm."

Minh Hạo chờ đợi. Anh biết rằng trong liệu pháp tiếp xúc, điều quan trọng là để bệnh nhân cảm nhận sự lo âu đạt đỉnh, sau đó chờ đợi nó tự lắng xuống. Điều này dạy cho tâm trí rằng cơn hoảng loạn không kéo dài mãi mãi và không gây ra cái chết.

Hoàng Quân đứng đó khoảng ba phút, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Ba phút trong hành lang của chính mình, nhưng đó là ba phút dài nhất trong cuộc đời anh. Dần dần, nhịp tim anh chậm lại. Cảm giác derealization rút đi như một làn sóng thủy triều.

Anh ngước nhìn Minh Hạo. Trong mắt chuyên viên tâm lý không có sự thương hại, không có sự phán xét, chỉ có sự chấp nhận và chờ đợi.

"Tốt lắm," Minh Hạo nhận xét. "Hãy ở đây thêm một phút nữa. Và anh có thể quay vào, và chúng ta kết thúc phiên đầu tiên."

Hoàng Quân nhìn ra khu vườn, nơi những cây cảnh được cắt tỉa gọn gàng. Lần đầu tiên, anh không thấy sự đe dọa, mà thấy một chút bình yên. Anh đã giành chiến thắng một trận chiến nhỏ.

"Tôi... Tôi đã làm được," Hoàng Quân nói, giọng anh còn run.

"Vâng, anh đã làm được," Minh Hạo xác nhận. "Và anh sẽ làm được nhiều hơn thế. Ngày mai, chúng ta sẽ đi xa hơn hai bước. Anh có thể quay vào."

Hoàng Quân quay người lại, bước chân vào phòng làm việc. Cảm giác an toàn ngay lập tức trở lại. Nhưng trong sâu thẳm, anh biết rằng cảm giác bình yên nhỏ nhoi vừa rồi trong hành lang mới là thứ anh khao khát.

"Đây không phải là một bài kiểm tra thể chất, Hoàng Quân," Minh Hạo kết thúc buổi trị liệu, nhìn thẳng vào Hoàng Quân. "Đây là bài học về sự buông bỏ quyền kiểm soát. Anh phải cho phép thế giới bên ngoài tồn tại mà không cần anh sắp đặt mọi thứ. Và anh phải cho phép tôi, người bước đệm của anh, dẫn dắt. Anh có đồng ý không?"

Hoàng Quân đứng thẳng người, lấy lại vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng sự kiêu ngạo đã bị xoa dịu. "Tôi đồng ý. Tôi sẽ giao sự kiểm soát này cho anh, Minh Hạo. Nhưng đừng làm tôi thất vọng."

Minh Hạo mỉm cười. "Sự thất vọng sẽ không đến từ tôi, mà sẽ đến từ nỗi sợ hãi của chính anh. Và chúng ta sẽ chiến đấu với nó."