Ngày hôm sau, Minh Hạo thay đổi chiến thuật. Anh không bắt đầu bằng liệu pháp tiếp xúc (Exposure Therapy) mà chuyển sang liệu pháp nhận thức hành vi (Cognitive Behavioral Therapy – CBT), một phương pháp đào sâu vào nguồn gốc của nỗi sợ. Anh biết rõ, việc đẩy Hoàng Quân ra khỏi vùng an toàn quá nhanh chỉ gây ra phản ứng tự vệ mạnh mẽ hơn.
Buổi sáng, Minh Hạo sắp xếp lại phòng làm việc nhỏ. Anh mang vào một chiếc bảng trắng, bút dạ, và đặt hai chiếc ghế đối diện nhau. Minh Hạo muốn tạo ra một không gian trung lập, nơi không có sự phân cấp của CEO và nhân viên.
"Hôm nay, chúng ta sẽ không nói về cánh cửa," Minh Hạo bắt đầu, giọng anh mềm mại hơn. "Chúng ta sẽ nói về chiếc lồng. Tại sao tâm trí anh lại tự xây dựng nên Lồng Kính này, Hoàng Quân?"
Hoàng Quân ngồi thẳng lưng, vẫn giữ vẻ cảnh giác cao độ. Anh nhíu mày. "Đó là một rối loạn. Nó không có lý do logic."
"Mọi rối loạn đều có lý do logic trong hệ thống bảo vệ của tâm trí. Rối loạn lo âu xã hội và sợ nơi đông người thường bắt nguồn từ một hoặc nhiều sự kiện gây tổn thương tột độ, nơi anh cảm thấy bị cô lập, bị phán xét hoặc bị đe dọa đến tính mạng, đặc biệt là khi anh mất kiểm soát," Minh Hạo giải thích, viết từ khóa 'MẤT KIỂM SOÁT' lên bảng.
"Tôi không có thời gian cho những cuộc khai quật quá khứ sướt mướt," Hoàng Quân lạnh lùng. "Tôi có một công ty để điều hành."
"Công ty sẽ không sụp đổ trong một giờ, nhưng anh có thể sụp đổ trên sân khấu trong 30 ngày tới nếu chúng ta không hiểu rõ kẻ thù. Hãy coi đây là một cuộc họp phân tích rủi ro nghiêm túc nhất của anh," Minh Hạo kiên định đối diện với ánh mắt sắc lạnh của anh.
Anh biết, cách duy nhất để tiếp cận Hoàng Quân là thông qua logic và sự hiệu quả.
"Tôi cần anh kể cho tôi nghe về một sự kiện, bất kỳ sự kiện nào trong quá khứ, nơi anh cảm thấy bị phán xét hoặc bị tấn công dữ dội nhất trong một môi trường đông người," Minh Hạo đề nghị.
Hoàng Quân im lặng. Anh không phải là người hoài niệm. Quá khứ đối với anh chỉ là dữ liệu đã qua. Nhưng dưới áp lực của sự cần thiết, một ký ức cũ kỹ, bụi bặm bắt đầu trỗi dậy.
"Năm tôi 15 tuổi," Hoàng Quân cuối cùng lên tiếng, giọng anh hạ thấp, gần như là một tiếng thì thầm mà Minh Hạo phải căng tai mới nghe rõ. "Tôi tham gia một cuộc thi lập trình quốc tế, ở Mỹ. Tôi là người trẻ nhất. Tôi đã thắng. Tôi đứng trên bục vinh quang. Có hàng nghìn người dưới khán đài, máy ảnh chớp nháy liên tục."
"Và điều gì xảy ra sau đó?"
"Tôi đã mắc lỗi. Một lỗi nhỏ, về cách thuật toán được trình bày. Một nhà báo đã chỉ ra, ngay lúc tôi đang phát biểu. Chỉ là một lỗi về mặt học thuật, nhưng... tôi đã bị chế giễu. Không phải chỉ một người, mà là hàng trăm tiếng cười vang lên. Cảm giác như... tất cả họ đều chĩa mũi giáo vào tôi. Tôi cảm thấy... ngu ngốc."
Hoàng Quân dừng lại, nắm chặt bàn tay lại. "Khoảnh khắc đó, tôi thấy thế giới thật thù địch. Tôi không thể thở được. Kể từ đó, tôi đã thề sẽ không bao giờ mắc lỗi, và không bao giờ cho phép người khác nhìn thấy tôi trong trạng thái dễ bị tổn thương như vậy nữa."
Minh Hạo viết từ khóa thứ hai: 'BỊ CHẾ GIỄU/DỄ BỊ TỔN THƯƠNG' dưới từ 'MẤT KIỂM SOÁT'.
"Vậy ra, Lồng Kính của anh không phải để ngăn chặn người khác xâm nhập. Nó là một chiếc áo giáp để ngăn chặn sự phán xét và sỉ nhục. Anh tin rằng, nếu anh bị cô lập, anh sẽ không bao giờ mắc lỗi và không bao giờ bị cười nhạo nữa," Minh Hạo phân tích, giọng điệu khách quan, không hề đánh giá.
"Đó là logic," Hoàng Quân khẳng định.
"Đó là một logic phòng thủ, thưa Tổng Giám đốc. Nó có ích trong thời thơ ấu, nhưng nó đang giết chết anh ở hiện tại. Anh sợ sự phán xét, nhưng anh cũng sợ sự thành công của chính mình. Vì thành công đồng nghĩa với việc anh phải bước ra ngoài, đối mặt với hàng nghìn con mắt sẵn sàng tìm kiếm lỗi sai của anh," Minh Hạo giải thích, nhìn thẳng vào Hoàng Quân.
"Chúng ta cần thay đổi niềm tin cốt lõi này. Chúng ta cần chấp nhận rằng: Sự hoàn hảo là một ảo tưởng, và sự dễ bị tổn thương không phải là sự yếu đuối."
Hoàng Quân im lặng, anh không phản bác. Sự phân tích logic, rõ ràng của Minh Hạo đã chạm đến một điểm nhạy cảm. Anh luôn tự hào về sự hoàn hảo và sự kiểm soát của mình. Việc thừa nhận một lỗi sai nhỏ đã là điều không thể chấp nhận được đối với anh.
"Vậy, bước tiếp theo là gì?" Hoàng Quân hỏi, giọng anh đã mềm hơn, mang theo một chút tò mò.
"Bước tiếp theo là một sự kiện công cộng nhỏ hơn. Và tôi muốn anh mang theo một thứ," Minh Hạo nói. Anh lấy ra một chiếc túi vải nhỏ. "Tôi muốn anh mang theo một thứ gì đó có thể làm anh cảm thấy an toàn, một vật dụng để neo giữ anh lại với thực tại khi anh hoảng loạn."
Hoàng Quân tỏ vẻ hoài nghi. "Một lá bùa hộ mệnh? Anh đang đùa tôi sao?"
"Không. Trong trị liệu, nó được gọi là vật phẩm chuyển tiếp (Transitional Object). Nó là một cầu nối vật lý với nơi an toàn. Nó không phải là ma thuật, nó là tâm lý học," Minh Hạo giải thích. "Nó có thể là bất cứ thứ gì: một chiếc nhẫn, một viên đá, thậm chí là một chiếc kẹp giấy."
"Tôi không có những thứ tình cảm rẻ tiền đó," Hoàng Quân nói.
"Vậy hãy tìm một thứ. Một thứ duy nhất trong thế giới của anh mà anh không cần phải kiểm soát, một thứ mang lại cho anh sự bình yên vô điều kiện. Nếu không có, ngày mai chúng ta sẽ không tiếp tục."
Minh Hạo đứng dậy, dọn dẹp bảng trắng. Cuộc họp kết thúc đột ngột, buộc Hoàng Quân phải tự mình đối diện với yêu cầu đó.
Sau khi Minh Hạo rời đi, Hoàng Quân đứng trong căn phòng trống. Anh bực bội. Vật phẩm an toàn? Anh là Hoàng Quân. Sự an toàn của anh nằm trong mã code và những con số.
Anh đi dạo quanh dinh thự. Mọi thứ đều được thiết kế để hoàn hảo. Không có chỗ cho sự ngẫu nhiên.
Cuối cùng, anh dừng lại ở thư viện riêng, nơi anh giữ những cuốn sách về vật lý và triết học cổ điển. Ánh mắt anh dừng lại trên một chiếc hộp gỗ cũ, nằm khuất trong góc tủ. Đó là chiếc hộp mà mẹ anh đã tặng anh khi anh lên 10 tuổi.
Anh mở nó ra. Bên trong là một mẩu giấy vẽ nguệch ngoạc của anh thời thơ ấu và một chiếc chìa khóa cũ đã gỉ sét, không biết dùng để mở cánh cửa nào.
Hoàng Quân nhấc chiếc chìa khóa lên. Nó lạnh, nặng, và có những vết gỉ thô ráp. Anh không hề cảm thấy an toàn; anh chỉ cảm thấy sự bất toàn của một vật dụng đã bị thời gian bỏ quên. Nhưng chiếc chìa khóa này có một đặc điểm: nó là vô dụng, không có giá trị, và không ai có thể phán xét nó.
Anh nhét chiếc chìa khóa vào túi quần, một hành động miễn cưỡng nhưng mang tính quyết định.
Anh sẽ bước ra ngoài. Không phải vì Minh Hạo. Mà vì anh không thể để một chiếc chìa khóa gỉ sét định đoạt sự kiểm soát của anh.