Sáng hôm sau, Minh Hạo thấy Hoàng Quân đã sẵn sàng. Không phải sự sẵn sàng của một người bệnh được bác sĩ yêu cầu, mà là sự kiên quyết của một vị tướng đang chuẩn bị cho trận chiến.
"Anh đã tìm được vật phẩm chuyển tiếp chưa?" Minh Hạo hỏi, nhìn thẳng vào túi quần bên phải của Hoàng Quân, nơi có một vết cộm nhỏ.
Hoàng Quân gật đầu, giọng dứt khoát. "Một chiếc chìa khóa. Vô dụng."
"Vô dụng hay hữu dụng là do anh định nghĩa. Nó là vật neo giữ anh ở hiện tại," Minh Hạo không ép anh chia sẻ thêm. "Hôm nay, chúng ta sẽ đi xa hơn hành lang. Chúng ta sẽ đến một nơi công cộng."
Hoàng Quân nhíu mày. "Công viên hay quán cà phê vắng người?"
"Không. Chúng ta sẽ đến siêu thị. Siêu thị là môi trường lý tưởng để tập luyện. Nó có sự hỗn loạn có kiểm soát, có tiếng ồn nền, và có một mục đích cụ thể: mua sắm."
Hoàng Quân đứng hình. Siêu thị. Một nơi tràn ngập âm thanh rè rè, ánh sáng nhân tạo, mùi hương hỗn tạp, và quan trọng nhất, đám đông lờ đờ, không thể đoán trước. Đối với anh, siêu thị không khác gì một chiến trường không có quy tắc.
"Không thể. Đó là quá nhanh," Hoàng Quân bác bỏ.
"Chúng ta không có thời gian cho sự chậm rãi, Hoàng Quân. Chúng ta còn 29 ngày," Minh Hạo đặt tay lên vai Hoàng Quân, một hành động chạm nhẹ nhưng đầy sức nặng. Lần đầu tiên, Hoàng Quân không lập tức lùi lại. "Mục tiêu hôm nay không phải là mua sắm. Mục tiêu là để anh trải nghiệm sự lo âu, và để anh thấy rằng anh có thể chịu đựng nó. Tôi sẽ đi cùng anh. Tôi sẽ là lá chắn, là bước đệm an toàn của anh."
Hoàng Quân nhìn Minh Hạo. Ánh mắt anh không còn sự lạnh lùng tuyệt đối, mà là một sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Cuối cùng, sự kiêu hãnh của một CEO không chấp nhận thất bại đã chiến thắng nỗi sợ hãi.
"Được. Siêu thị. Nhưng nếu tôi hoảng loạn, chúng ta sẽ rời đi ngay lập tức."
"Thỏa thuận."
Chiếc xe hơi riêng không có cửa sổ màu, một chi tiết được Minh Hạo yêu cầu, dừng lại ở bãi đỗ xe của một siêu thị trung tâm thành phố.
Khi bước ra khỏi xe, Hoàng Quân lập tức cảm thấy sự khác biệt. Âm thanh ù ù của giao thông và tiếng người nói chuyện xa xôi bắt đầu xâm lấn thính giác. Anh siết chặt chiếc chìa khóa gỉ sét trong túi quần, như thể nó là chiếc neo duy nhất giữ anh lại.
Minh Hạo đi cạnh anh, một khoảng cách vừa phải. Anh mặc trang phục bình thường, một chiếc áo len và quần jeans, hoàn toàn hòa nhập với đám đông, khiến Hoàng Quân nổi bật hơn.
"Nhớ kỹ kỹ thuật neo giữ. Hít sâu, cảm nhận mặt đất dưới chân anh. Và mô tả cho tôi nghe về những điều anh thấy, không phải những điều anh cảm thấy," Minh Hạo nhắc nhở.
Họ bước vào cửa siêu thị. Hoàng Quân lập tức bị choáng ngợp.
Ánh đèn huỳnh quang sáng chói, tiếng nhạc nền rẻ tiền, tiếng xe đẩy lạch cạch, mùi hương của bánh mì nướng hòa lẫn với chất tẩy rửa. Mọi thứ là một sự hỗn loạn phi cấu trúc mà tâm trí Hoàng Quân không thể phân loại hoặc kiểm soát.
"Tiếng ồn... quá nhiều... người... họ đang nhìn," Hoàng Quân lẩm bẩm, hơi thở trở nên nông và nhanh.
"Họ không nhìn anh, Hoàng Quân. Họ đang nhìn vào quầy trái cây. Hãy mô tả màu sắc của táo," Minh Hạo nhẹ nhàng hướng sự chú ý của anh.
"Đỏ... xanh lá..."
"Tốt. Bây giờ, hãy đi về phía quầy hàng đó. Chúng ta sẽ mua một hộp trà hoa cúc."
Họ đi giữa các lối đi. Mỗi lần một người đi ngang qua, Hoàng Quân lại co người lại một chút. Anh cố gắng bám sát Minh Hạo, nhưng đồng thời lại sợ việc mình đang thể hiện sự yếu đuối quá rõ ràng.
Khi họ đến quầy trà, Hoàng Quân cảm thấy cơ thể anh phản ứng mạnh mẽ. Mọi người đang tập trung ở đó.
"Tôi... không thể..." Hoàng Quân run rẩy, tay anh siết chặt chiếc chìa khóa đến mức móng tay in hằn vào lòng bàn tay. Anh bắt đầu chóng mặt, dấu hiệu của một cơn hoảng loạn sắp bùng phát.
"Đừng chạy. Nhớ chìa khóa của anh. Hãy ấn nó vào tay anh. Cảm nhận độ gỉ, độ lạnh của kim loại," Minh Hạo bình tĩnh nói, anh tiến lại gần hơn, giọng nói như một mỏ neo vững chắc. "Bây giờ, hãy lắng nghe tiếng nói của tôi, không phải tiếng nói sợ hãi trong đầu anh."
"Minh Hạo, tôi muốn rời khỏi đây. Ngay bây giờ!" Hoàng Quân thì thầm, giọng nói mang sự tuyệt vọng hiếm thấy.
"Chúng ta sẽ rời đi khi anh chạm vào hộp trà. Không phải bây giờ. Hãy đối diện với nó. Tôi ở đây. Hãy nhìn vào mắt tôi. Tôi đang ở đây, tôi là thực tại của anh."
Minh Hạo nhìn thẳng vào Hoàng Quân, ánh mắt anh không hề dao động, đầy sự thấu hiểu và vững tin. Đó là một sự kết nối cá nhân, tạm thời tách họ ra khỏi sự hỗn loạn của siêu thị.
Bị ánh mắt kiên định đó thu hút, Hoàng Quân lấy lại một chút kiểm soát. Anh biết nếu anh chạy trốn bây giờ, anh sẽ củng cố nỗi sợ hãi của mình thêm một bậc nữa.
Với tất cả ý chí, Hoàng Quân vươn tay ra, chạm vào chiếc hộp trà hoa cúc. Bề mặt hộp nhẵn, lạnh.
"Tôi đã chạm vào nó," anh nói, gần như là một tiếng thở dốc.
"Tốt lắm, Hoàng Quân. Anh đã chiến thắng. Bây giờ, chúng ta sẽ đi thanh toán và rời đi," Minh Hạo mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm nhưng đầy ngưỡng mộ.
Trong xe, trên đường trở về, Hoàng Quân dựa vào ghế, kiệt sức như vừa chạy marathon. Anh vẫn nắm chặt hộp trà.
"Đó là trải nghiệm kinh khủng nhất tôi từng có," anh thừa nhận, giọng nói đã lấy lại sự bình tĩnh. "Cảm giác đó... nó như bị ngạt thở."
"Đúng. Nhưng điều gì đã xảy ra sau đó? Anh đã bị ngạt thở chết không? Anh có bị người khác chỉ trích không?" Minh Hạo hỏi.
"Không... Tôi vẫn sống. Và không ai quan tâm đến tôi cả."
"Chính xác. Sự thật là thế giới này không tập trung vào anh nhiều như anh nghĩ. Mọi người đang bận tâm đến danh sách mua sắm của họ," Minh Hạo nói. "Và anh thấy không? Khi nỗi sợ lên đến đỉnh điểm, nó sẽ tự hạ xuống. Anh chỉ cần một bước đệm để vượt qua điểm đó."
Hoàng Quân nhìn chiếc hộp trà, rồi nhìn sang Minh Hạo. Anh nhận ra sự khác biệt giữa chuyến đi này và những lần tự cố gắng thất bại trước đây: sự hiện diện của Minh Hạo.
"Chiếc chìa khóa của tôi. Nó giúp tôi một chút," Hoàng Quân nói, giọng có chút miễn cưỡng thừa nhận.
"Tốt. Nó đã giúp anh neo giữ. Nhưng tôi tin rằng, chính ý chí của anh mới là chìa khóa thật sự. Hôm nay là một bước tiến khổng lồ," Minh Hạo kết luận, ánh mắt anh mang sự khích lệ chân thành.
"Ngày mai là gì?" Hoàng Quân hỏi, đã sẵn sàng cho thử thách tiếp theo.
Minh Hạo mỉm cười bí ẩn. "Ngày mai, chúng ta sẽ áp dụng một kỹ thuật khác. Anh sẽ không sợ hãi. Anh sẽ ra lệnh cho nỗi sợ hãi. Chúng ta sẽ đến một nơi có nhiều sự phán xét hơn siêu thị: một buổi họp cấp cao của AETAS. Nhưng chỉ có năm người."
Hoàng Quân thở dài. Năm người. Đó vẫn là một con số đe dọa. Nhưng anh đã có Minh Hạo.
Anh không nhận ra rằng, sự tin tưởng tuyệt đối vào Minh Hạo đang bắt đầu thay thế sự kiểm soát tuyệt đối mà anh từng nắm giữ.