Sáng hôm sau, không khí tại dinh thự Hoàng Quân căng thẳng hơn. Hôm nay là ngày thử thách đầu tiên liên quan đến công việc, nơi mà sự hoàn hảo của Hoàng Quân bị thử thách nghiêm trọng nhất.
"Mục tiêu của hôm nay không phải là đưa ra quyết định kinh doanh," Minh Hạo giải thích, trong lúc Hoàng Quân thay bộ vest đắt tiền. "Mục tiêu là để anh duy trì sự hiện diện trong 45 phút, trong một không gian kín, với sự chú ý của bốn người khác. Chúng ta sẽ dùng phương pháp Tái Khung (Reframing)."
"Tái khung?" Hoàng Quân hỏi, thắt chặt chiếc cà vạt.
"Vâng. Anh coi cuộc họp là một cuộc phán xét, một mối đe dọa. Chúng ta sẽ tái khung nó thành một buổi trình diễn quyền lực. Anh không phải là người bị phán xét; anh là người chủ trì. Anh là người ra lệnh," Minh Hạo nói, đưa cho Hoàng Quân một tập tài liệu mỏng.
"Đây là những nội dung cơ bản, bao gồm cả các báo cáo tài chính mới nhất. Anh sẽ tập trung vào dữ liệu. Dữ liệu là khu vực an toàn của anh. Anh phải sử dụng chúng như một áo giáp."
"Tôi đã thuộc lòng những con số này rồi," Hoàng Quân đáp, nhưng anh vẫn cầm lấy tập tài liệu.
"Tốt. Vậy thì chúng ta bắt đầu," Minh Hạo nói.
Cuộc họp diễn ra tại một phòng hội nghị nhỏ, biệt lập trong khu văn phòng an ninh cao. Bốn Giám đốc điều hành cấp cao, những người đã quen với việc nhận lệnh qua màn hình, ngồi chờ đợi. Khi Hoàng Quân bước vào, một sự im lặng kính cẩn lập tức bao trùm.
Hoàng Quân cố gắng giữ bình tĩnh. Anh cảm thấy ánh mắt của bốn người đang dán chặt vào mình. Cảm giác bị soi xét đó khiến cổ họng anh khô khốc.
Minh Hạo ngồi ở vị trí cuối bàn, đóng vai trò trợ lý cá nhân. Anh hoàn toàn im lặng, nhưng sự hiện diện của anh là một chiếc neo vô hình đối với Hoàng Quân. Anh đã dặn Hoàng Quân: "Nếu anh cảm thấy hoảng loạn, hãy nhìn vào mép bàn, cảm nhận độ lạnh của vật liệu, và siết chặt vật phẩm an toàn của anh."
Hoàng Quân đứng dậy, áp dụng mọi kỹ năng diễn xuất mà anh có. Anh mở tập tài liệu, bắt đầu nói về hiệu suất quý.
"Quý này, doanh thu từ mảng AI tăng trưởng 18.5%, vượt xa kỳ vọng... Điều này được thúc đẩy bởi sự tái cấu trúc mà chúng ta đã thảo luận hồi tháng trước..."
Anh nói trôi chảy, logic, hoàn hảo. Nhưng bên trong, một cuộc chiến đang diễn ra.
Tay tôi đang đổ mồ hôi. Tôi đang nói quá nhanh. Có phải tiếng thở của tôi quá lớn không? – Giọng nói sợ hãi trong đầu anh gào thét.
Đột nhiên, Giám đốc Tài chính, ông Hùng, ngắt lời: "Thưa Tổng Giám đốc, về vấn đề phân bổ vốn cho dự án 'Orion', tôi có một vài thắc mắc về tính khả thi của nó..."
Đó là một câu hỏi hợp lý, nhưng đối với Hoàng Quân, đó là một cuộc tấn công. Giống như khoảnh khắc năm 15 tuổi, một người đã chỉ ra sai sót của anh. Sự giận dữ và hoảng loạn đồng thời bùng lên.
Hoàng Quân dừng lại, nắm chặt tập tài liệu. Tay anh bắt đầu run rẩy. Anh cảm thấy như mình đang mất đi không khí.
Minh Hạo, người đang quan sát từng cử động của Hoàng Quân, ngay lập tức hành động. Anh không lên tiếng, anh chỉ nhẹ nhàng đặt một chai nước lên bàn, gây ra một tiếng động nhỏ nhưng đủ để cắt đứt sự căng thẳng.
Hành động đó là một tín hiệu. Hoàng Quân hiểu.
Anh không chạy trốn. Anh làm theo kỹ thuật neo giữ.
Anh đặt tập tài liệu xuống, ép hai ngón tay vào chiếc chìa khóa gỉ sét trong túi. Anh tập trung vào cảm giác thô ráp của kim loại. Sau đó, anh cầm chai nước lên.
"Tôi... xin lỗi. Xin chờ một lát," Hoàng Quân nói, giọng anh hơi khàn.
Anh nhấp một ngụm nước, cố gắng kéo hơi thở sâu và chậm. Anh dùng giây phút ngắt quãng này để tái khung lại tình huống. Ông Hùng không công kích anh. Ông ta chỉ đang tìm kiếm dữ liệu.
Minh Hạo mỉm cười khích lệ. Nụ cười đó truyền đi một thông điệp mạnh mẽ: Anh không sao. Anh đang kiểm soát. Tôi ở đây.
Hoàng Quân đặt chai nước xuống. Anh nhìn thẳng vào ông Hùng, ánh mắt đã lấy lại sự sắc bén của một thiên tài.
"Ông Hùng," Hoàng Quân nói, giọng anh giờ đây đã vững vàng. "Dự án Orion có tính khả thi 95%. Nếu ông xem xét trang 12 của tập tài liệu, ông sẽ thấy chỉ số ROI dự kiến sau 6 tháng. Tôi sẽ cung cấp thêm báo cáo chi tiết về phân bổ vốn cho ông sau cuộc họp này. Còn bây giờ, hãy quay lại với dòng chảy doanh thu."
Anh đã trả lời bằng logic và dữ liệu, hai thứ anh làm chủ. Anh đã dùng tập tài liệu như một chiếc áo giáp bằng giấy, bảo vệ anh khỏi những đòn công kích cá nhân. Anh đã không chạy trốn.
Cuộc họp tiếp tục. Hoàng Quân tiếp tục thuyết trình. Mỗi lần cảm thấy lo lắng, anh lại siết chặt chiếc chìa khóa. Anh hoàn thành 45 phút, thậm chí còn kéo dài thêm 5 phút nữa để trả lời câu hỏi cuối cùng.
Khi cánh cửa đóng lại sau lưng bốn Giám đốc điều hành, Hoàng Quân gục xuống ghế, kiệt sức.
"Tôi không nghĩ mình có thể làm được," anh thở hổn hển, cởi cà vạt ra.
"Anh không chỉ làm được, anh còn xuất sắc," Minh Hạo nói, giọng anh đầy sự tán thưởng chân thành. "Anh đã giữ vững tư thế, anh đã đối diện với sự ngắt lời, và anh đã dùng dữ liệu để phòng thủ. Đó là một chiến thắng lớn."
"Tôi suýt nữa đã chạy trốn. Cảm giác lúc ông Hùng hỏi... giống hệt như năm 15 tuổi," Hoàng Quân thừa nhận.
"Nhưng lần này, anh đã không chạy. Anh đã dùng sự thật để đáp trả nỗi sợ hãi. Đó là bản chất của trị liệu nhận thức. Hơn nữa," Minh Hạo chỉ vào chiếc chìa khóa mà Hoàng Quân đang cầm trên tay. "Vật phẩm chuyển tiếp của anh đã làm tốt vai trò của nó. Anh có cảm thấy an toàn hơn khi có nó không?"
Hoàng Quân nhìn chiếc chìa khóa gỉ sét. "Nó nhắc nhở tôi rằng mọi thứ đều có thể vô dụng và không hoàn hảo, kể cả tôi. Và điều đó... lại khiến tôi bớt sợ hãi hơn."
Minh Hạo mỉm cười. "Tốt. Chúng ta đã học được rằng anh có thể đối diện với sự phán xét khi anh có một công cụ phòng vệ (dữ liệu) và một chiếc neo giữ (chìa khóa). Ngày mai, chúng ta sẽ kết hợp sự tự tin đó với một môi trường bên ngoài phức tạp hơn: Một nhà hàng ăn trưa đông đúc."
Hoàng Quân nhìn chiếc chìa khóa, rồi nhìn Minh Hạo. Anh biết Minh Hạo đang đẩy anh đến giới hạn, nhưng anh không còn muốn quay lại chiếc Lồng Kính nữa. Anh đã nếm được mùi vị của sự kiểm soát thật sự – kiểm soát nỗi sợ hãi của chính mình.
"Được. Nhà hàng," Hoàng Quân chấp nhận thử thách, ánh mắt anh lóe lên tia quyết tâm.