Phòng tập thể hình (Gym) vào giờ cao điểm là một môi trường chứa đầy năng lượng và sự phô trương. Nó là nơi mà sự chú ý và sự đánh giá về cơ thể gần như là luật bất thành văn. Đối với Hoàng Quân, người luôn giữ vẻ ngoài hoàn hảo và kiểm soát, việc ra mồ hôi, thở hổn hển, và lộ vẻ mệt mỏi trước mặt người khác là một hình thức mất kiểm soát thể chất hoàn toàn mới.
Minh Hạo chọn một phòng tập hạng sang, nơi có không gian rộng rãi nhưng vẫn đông đúc người luyện tập.
"Hôm nay, mục tiêu là để anh trải nghiệm sự mất kiểm soát thể chất mà không gây ra hoảng loạn tâm lý," Minh Hạo giải thích khi họ bước vào phòng tập, nơi tiếng nhạc Dance mạnh và tiếng tạ rơi ầm ầm. "Khi anh vận động mạnh, nhịp tim anh sẽ tăng, hơi thở anh sẽ gấp gáp. Những triệu chứng này giống hệt với cơn hoảng loạn."
Hoàng Quân gật đầu. "Vậy anh muốn tôi nhận ra sự khác biệt giữa lo âu và vận động."
"Chính xác. Và anh sẽ phải tập ở khu vực tạ tự do, nơi có nhiều người và sự tương tác vật lý cao nhất," Minh Hạo nói, đưa cho Hoàng Quân một chai nước.
Họ bắt đầu khởi động. Hoàng Quân, dù có dáng người săn chắc, hiếm khi luyện tập trong môi trường công cộng. Anh cảm thấy ánh mắt của một vài người đàn ông đang đánh giá kỹ thuật của mình.
"Đừng nghĩ về họ. Hãy nghĩ về cơ bắp của anh," Minh Hạo nhắc nhở. "Sự tập trung vào cảm giác vật lý sẽ ngăn tâm trí anh lạc vào suy nghĩ lo âu."
Họ chuyển sang bài tập nặng: Deadlift. Hoàng Quân bắt đầu nâng tạ. Sức nặng của thanh tạ buộc anh phải tập trung toàn bộ tâm trí vào cơ thể.
Khi anh nâng lần thứ năm, khuôn mặt anh đỏ bừng, mồ hôi chảy ròng ròng. Anh thở ra một cách nặng nhọc, gần như là một tiếng rên. Đây là sự trần trụi về thể chất mà anh chưa từng cho phép người khác chứng kiến.
Ngay lúc đó, một người đàn ông đi ngang qua, lướt nhìn anh với vẻ mặt bình thản và nói lớn: "Cố lên! Hai cái nữa!"
Hoàng Quân lập tức cảm thấy sự căng thẳng tâm lý dâng lên. Anh ta đang phán xét mình. Anh ta đang đánh giá sự yếu đuối của mình!
Anh gần như buông tạ.
"Đừng! Hoàng Quân! Giữ tạ!" Minh Hạo ra lệnh, giọng anh mạnh mẽ. "Cảm nhận sự căng cơ ở lưng anh! Người đó không phán xét, họ đang khích lệ! Đây là phòng tập! Mọi người ở đây đều đang vật lộn!"
Hoàng Quân nghe theo. Anh siết chặt thanh tạ, tập trung vào tiếng thở dốc và sự đau nhức của cơ bắp. Anh hoàn thành hai lần nâng tạ cuối cùng.
Khi tạ được hạ xuống, tiếng "rầm" vang lên, và Hoàng Quân gục xuống, thở hổn hển. Nhịp tim anh đập dữ dội, giống hệt như một cơn hoảng loạn.
Minh Hạo đặt tay lên vai anh, vững vàng. "Anh thấy không? Nhịp tim nhanh, hơi thở gấp, đổ mồ hôi. Giống hệt cơn hoảng loạn. Nhưng đó là do sự nỗ lực, không phải do sự sợ hãi. Đây là một trạng thái khỏe mạnh, Hoàng Quân. Anh đã mất kiểm soát hơi thở, nhưng anh đã làm chủ cơ thể anh."
Hoàng Quân hít một hơi sâu, cảm thấy sự khác biệt. Trong cơn hoảng loạn, anh cảm thấy yếu ớt và sắp chết. Trong lần này, anh cảm thấy mệt mỏi nhưng mạnh mẽ.
"Tôi... tôi hiểu rồi," Hoàng Quân nói, lau mồ hôi. "Triệu chứng giống nhau, nhưng ý nghĩa khác nhau."
"Chính xác. Ý nghĩa được anh gán cho chúng. Hãy thay đổi ý nghĩa của sự lo lắng: nó không phải là cái chết; nó là sự sống đang phản ứng," Minh Hạo khích lệ.
Họ dành thêm một giờ nữa trong phòng tập. Hoàng Quân dần thả lỏng hơn. Anh thậm chí còn gật đầu đáp lại lời chào của một người tập khác. Anh nhận ra, môi trường công cộng này không hề thù địch. Nó là nơi mà mọi người đều đang tập trung vào cuộc đấu tranh cá nhân của họ.
Khi họ ngồi trong phòng xông hơi, Minh Hạo hỏi: "Anh đã cảm thấy sự xấu hổ nào khi thở dốc và ra mồ hôi trước mặt người khác không?"
Hoàng Quân lắc đầu. "Không. Tôi đã quá bận tâm đến việc không làm rơi tạ. Và tôi thấy... mọi người ở đây đều có vẻ vật lộn. Không ai hoàn hảo."
"Đúng vậy. Sự chấp nhận sự không hoàn hảo của bản thân và của người khác là bước tiến lớn nhất," Minh Hạo nói. "Đây là bài học về sự chấp nhận rủi ro vật lý và sự kết nối cộng đồng."
"Ngày mai là gì? Chúng ta đang tiến gần đến AETAS Horizon," Hoàng Quân hỏi, sự kiên nhẫn của anh đang cạn dần.
"Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu thử thách mang tính biểu tượng nhất, liên quan đến bí mật mà anh đã chia sẻ," Minh Hạo mỉm cười. "Chúng ta sẽ đến một nơi rất đông đúc, nhưng anh sẽ không đi bộ. Anh sẽ phải kiểm soát một chiếc xe cộ nhỏ."
"Lái xe?" Hoàng Quân hỏi, lập tức cảm thấy lo lắng.
"Chưa phải là lái xe ô tô. Nhưng là một sự kiểm soát khác. Chúng ta sẽ đến một khu vui chơi giải trí ngoài trời vào cuối tuần. Anh sẽ phải lái một chiếc xe điện nhỏ qua đám đông. Một chiếc xe dễ kiểm soát, nhưng sự hỗn loạn vẫn hiện hữu. Và anh sẽ phải bỏ chiếc chìa khóa gỉ sét vào nơi an toàn: Ví tiền của anh."
Hoàng Quân nhìn Minh Hạo. Sự phức tạp trong kế hoạch của Minh Hạo khiến anh vừa sợ hãi vừa bị cuốn hút. Khu vui chơi, xe điện, và sự hỗn loạn không lường trước được của một đám đông đang vui vẻ.
"Được rồi," Hoàng Quân đáp, giọng anh mang sự pha trộn giữa thử thách và quyết tâm. "Tôi sẽ lái. Nhưng nếu tôi đâm vào ai đó..."
"Nếu anh đâm vào ai đó, tôi sẽ là người xin lỗi. Anh chỉ cần tập trung vào việc kiểm soát bản thân," Minh Hạo cam kết. "Anh đã tin tôi, Hoàng Quân. Hãy tin vào quá trình này."