Thử thách của ngày thứ chín không nằm ở sự hỗn loạn hay áp lực kinh doanh, mà ở sự thân mật và trần trụi. Minh Hạo muốn Hoàng Quân đối diện với khuôn mặt thật của mình trong không gian công cộng và chấp nhận sự ấm áp của thế giới.
Họ đến một công viên lớn vào buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu bớt nhưng vẫn có nhiều gia đình và cặp đôi đi dạo.
"Hôm nay không có chiếc chìa khóa gỉ sét trong tay anh, và không có khẩu trang," Minh Hạo nói khi họ bước vào công viên.
Hoàng Quân lập tức cảm thấy bối rối. Anh đã quen dùng khẩu trang và chiếc mũ để tạo ra một rào cản vật lý giữa mình và thế giới. Việc bỏ nó ra khiến anh cảm thấy trần trụi và dễ bị tấn công.
"Tôi cảm thấy... lộ liễu," Hoàng Quân thừa nhận, tay anh vô thức đưa lên mặt.
"Đúng vậy. Sự lo lắng của anh sử dụng khẩu trang như một chiếc khiên, nhưng nó cũng là một chiếc lồng. Bỏ nó ra là một hành động tuyên bố: Tôi ở đây, và tôi không sợ bị nhìn thấy," Minh Hạo giải thích. "Bây giờ, chúng ta sẽ ngồi trên chiếc ghế băng đó, giữa mọi người, và quan sát."
Họ ngồi xuống một chiếc ghế băng gỗ, đối diện với một đài phun nước, nơi các cặp đôi đang chụp ảnh và trẻ em đang chơi đùa.
Hoàng Quân siết chặt đầu gối. Anh cố gắng kiểm soát nhịp thở, nhưng sự hiện diện của những người xung quanh, những người đang thể hiện sự gần gũi và niềm vui một cách tự nhiên, khiến anh khó chịu.
"Anh sợ điều gì khi bỏ khẩu trang ra?" Minh Hạo hỏi.
"Sự nhận diện. Sự phán xét," Hoàng Quân trả lời. "Họ sẽ nhìn và nói: Đó là Hoàng Quân, CEO tự kỷ. Hoặc tệ hơn, họ sẽ chỉ trích khuôn mặt tôi, hoặc cách tôi nhìn."
"Đó là giọng nói của nỗi sợ hãi từ năm 15 tuổi. Hãy nhìn vào những cặp đôi kia," Minh Hạo hướng ánh mắt anh về phía một cặp vợ chồng già đang nắm tay nhau. "Anh thấy gì?"
"Sự thân mật. Sự gắn kết."
"Và họ có phán xét khuôn mặt của anh không? Họ có quan tâm đến công ty của anh không?"
"Không," Hoàng Quân thì thầm. "Họ đang sống trong thế giới của riêng họ."
"Chính xác. Thế giới này không phải lúc nào cũng là một khán phòng đang chờ đợi để cười nhạo anh. Thế giới này cũng là sự thân mật, là sự tự nhiên. Mục tiêu là để anh hấp thụ sự ấm áp và bình yên từ môi trường này mà không cần chiếc khiên bảo vệ."
Họ ngồi yên lặng trong khoảng mười phút. Hoàng Quân bắt đầu thư giãn. Anh nhận ra, không ai thực sự quan tâm đến việc anh là ai. Mọi người đều đang bận rộn tận hưởng cuộc sống của họ.
Khi Hoàng Quân có vẻ đã ổn định, Minh Hạo chuyển sang mục tiêu thứ hai: Chia sẻ bí mật cá nhân.
"Bây giờ, chúng ta hãy nói về một sự thật về anh, một điều mà anh chưa từng nói với bất cứ ai, một điều khiến anh cảm thấy dễ bị tổn thương," Minh Hạo nói, nhìn thẳng vào Hoàng Quân. "Đây là thử thách về sự thân mật và tin tưởng. Nếu anh muốn tôi là bước đệm của anh, anh phải cho phép tôi biết anh là ai, không phải CEO hoàn hảo."
Hoàng Quân lập tức dựng lên bức tường phòng vệ. "Tôi không nghĩ điều đó là cần thiết."
"Rối loạn của anh bắt nguồn từ nỗi sợ bị trần trụi. Nếu anh không dám trần trụi với người bảo hộ của mình, chúng ta sẽ không thể tiến xa hơn," Minh Hạo kiên quyết. "Đây là yêu cầu cuối cùng trước khi chúng ta tiến đến những thử thách công khai lớn hơn. Hãy chia sẻ một điều khiến anh cảm thấy yếu đuối, không hoàn hảo."
Hoàng Quân nhìn xuống. Anh đấu tranh với bản thân. Tiết lộ bí mật là mở ra vết thương cũ, nhưng sự tin tưởng vào Minh Hạo đã lớn đến mức anh không thể giữ lại.
"Được rồi," Hoàng Quân nói, giọng anh trầm và nhỏ. "Tôi... tôi không biết lái xe. Sau tai nạn của bố mẹ tôi, tôi đã luôn có cảm giác sợ hãi khi kiểm soát một cỗ máy tốc độ cao. Tôi luôn phải có tài xế riêng. Mọi người nghĩ tôi kiêu căng, nhưng sự thật là... Tôi sợ hãi."
Minh Hạo nghe xong, không hề tỏ ra ngạc nhiên hay phán xét. Anh chỉ gật đầu.
"Cảm ơn anh vì đã chia sẻ sự thật đó, Hoàng Quân. Nó không khiến anh trở nên kém tài năng hơn. Nó chỉ khiến anh trở nên con người hơn," Minh Hạo nói. "Nỗi sợ đó cũng là một dạng mất kiểm soát. Anh sợ sự hỗn loạn của giao thông, sự không chắc chắn của tốc độ. Nó liên kết trực tiếp với Agoraphobia."
"Vậy anh định trị liệu chứng sợ lái xe của tôi luôn sao?" Hoàng Quân hỏi, hơi mỉa mai.
Minh Hạo mỉm cười. "Chúng ta có 22 ngày. Chúng ta sẽ làm từng bước. Nhưng trước hết, anh đã hoàn thành thử thách hôm nay: Anh đã trần trụi, và thế giới không hề cười nhạo anh."
Khi họ đứng dậy rời đi, Hoàng Quân cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng. Anh đã chia sẻ một bí mật cá nhân và đã ở trong công viên mà không có rào cản.
"Minh Hạo," Hoàng Quân gọi. "Anh có thể... chia sẻ một điều gì đó về anh không?"
Minh Hạo nhìn anh. Đó là một yêu cầu về sự thân mật tương hỗ.
"Được thôi," Minh Hạo đáp. "Tôi đã từng mắc chứng khó ngủ kinh niên sau một ca bệnh thất bại. Tôi luôn cảm thấy mình phải chịu trách nhiệm về mọi thứ. Sau đó, tôi nhận ra: Tôi không thể cứu tất cả mọi người, nhưng tôi có thể đồng hành cùng họ. Đó là lý do tôi không bán phép màu, tôi bán sự cam kết."
Hoàng Quân nhìn Minh Hạo. Sự chia sẻ này không phải về nỗi sợ hãi, mà về sự chấp nhận giới hạn của bản thân. Điều đó khiến Minh Hạo trở nên chân thật và đáng tin hơn.
"Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu thử thách về sự tự chủ và kiểm soát vật lý," Minh Hạo nói. "Chúng ta sẽ đến một phòng tập Gym vào giờ cao điểm. Anh sẽ phải vận động mạnh giữa đám đông, nơi sự mất kiểm soát thể chất là điều được cho phép."
Hoàng Quân nhắm mắt lại. Phòng tập Gym. Mồ hôi, âm thanh lớn, sự phô diễn cơ bắp. Đó là một thách thức về mặt vật lý hoàn toàn mới.
"Được. Nhưng tôi muốn anh tập cùng tôi," Hoàng Quân nói, một yêu cầu rõ ràng về sự đồng hành.
Minh Hạo mỉm cười. "Đương nhiên rồi, Hoàng Quân. Tôi là bước đệm của anh."