Hội thảo kinh doanh nhỏ là một môi trường khác biệt so với siêu thị hay rạp chiếu phim. Nó ít hỗn loạn hơn, nhưng sự phán xét lại tập trung và trực tiếp hơn. Mọi người đều ở đó với một mục đích: đánh giá đối phương.
Minh Hạo đã chọn một sự kiện ra mắt sách chuyên ngành tại một khách sạn sang trọng. Đây là nơi có khoảng 50 người, chủ yếu là các chuyên gia và nhà đầu tư, những người có khả năng nhận ra Hoàng Quân và chắc chắn sẽ tò mò.
"Hôm nay, chiến thuật của chúng ta là Tương Tác Chủ Động," Minh Hạo giải thích khi họ đứng ở góc sảnh. "Anh sẽ không chỉ là người bị nhìn. Anh sẽ là người nhìn. Anh sẽ không chỉ là người bị phán xét. Anh sẽ là người đặt câu hỏi. Hãy dùng tri thức của anh làm vũ khí xã hội."
Hoàng Quân nhìn quanh phòng. Anh cảm thấy ánh mắt của một vài người đã bắt đầu đổ dồn về phía mình. Mặc dù đeo khẩu trang và đội mũ lưỡi trai để che giấu một phần (Minh Hạo cho phép điều này cho các thử thách tương tác ban đầu), khí chất của anh vẫn nổi bật.
"Tôi cảm thấy không thoải mái khi phải nói chuyện với người lạ, đặc biệt là những người có thể đánh giá năng lực của tôi," Hoàng Quân thừa nhận.
"Họ không đánh giá con người anh. Họ đánh giá dữ liệu anh có thể cung cấp. Anh là chuyên gia trong lĩnh vực này, Hoàng Quân. Hãy biến sự lo lắng thành sự tập trung," Minh Hạo khích lệ.
Minh Hạo đã đặt ra ba mục tiêu đơn giản cho Hoàng Quân:
Đứng yên tại khu vực trung tâm trong 15 phút.
Hỏi hai câu hỏi liên quan đến nội dung sách.
Bắt tay một người và giới thiệu bản thân (chỉ bằng tên không đầy đủ).
Hoàng Quân hít sâu, siết chặt chiếc chìa khóa gỉ sét. Anh bước vào khu vực giao lưu.
Anh đứng ở đó, cố gắng làm cho dáng vẻ của mình trở nên bình thường. Tiếng người nói chuyện xì xào xung quanh anh, nhưng giờ đây, sau bài học ở rạp chiếu phim, âm thanh không còn là một bức tường áp lực nữa. Nó chỉ là... tiếng ồn nền.
Sau mười phút kiên trì, Hoàng Quân đã quen với sự hỗn loạn nhẹ nhàng của môi trường.
"Bước một hoàn thành," Minh Hạo thì thầm. "Bây giờ, hãy nhìn vào người đàn ông mặc vest xám đang đứng cạnh tủ sách. Anh ta đang cầm cuốn sách của tác giả. Hỏi anh ta một câu hỏi về nội dung đó."
Hoàng Quân quay sang, hướng về phía người đàn ông. Đây là một hành động chủ động, một sự phá vỡ rào cản.
Anh bước đến. "Xin lỗi, tôi có thể hỏi một chút không?"
Người đàn ông quay lại, ngạc nhiên. "Vâng?"
"Trong Chương 3, tác giả có đề cập đến mối tương quan giữa sự phân bổ vốn và tính bền vững của AI. Ông nghĩ sao về chỉ số rủi ro khi áp dụng mô hình đó vào thị trường Đông Nam Á?" Hoàng Quân hỏi, giọng anh hơi khô nhưng rất rõ ràng.
Đó là một câu hỏi chuyên sâu. Người đàn ông lập tức bị cuốn vào.
"Ồ, đó là một câu hỏi tuyệt vời. Tôi nghĩ vấn đề chính là..."
Trong vòng mười phút tiếp theo, Hoàng Quân và người đàn ông thảo luận sôi nổi về kinh tế và công nghệ. Trong khoảnh khắc đó, Hoàng Quân đã quên mất sự lo lắng xã hội của mình. Anh không phải là một người mắc chứng sợ nơi đông người; anh là một thiên tài đang tranh luận về chủ đề anh làm chủ. Tri thức đã trở thành áo giáp của anh.
Khi cuộc trò chuyện kết thúc, người đàn ông lịch sự chìa tay ra. "Thật vinh dự được nói chuyện với một người có kiến thức sâu sắc như vậy. Tôi là Trung."
Hoàng Quân nhìn bàn tay chìa ra. Đây là mục tiêu thứ ba. Bắt tay. Một hành động thân mật, xâm phạm không gian cá nhân. Tay anh bắt đầu hơi run.
Minh Hạo, người đang đứng ở gần đó, gật đầu khích lệ.
Hoàng Quân hít một hơi sâu, buông lỏng chiếc chìa khóa trong túi. Anh đưa tay ra, bắt tay ông Trung.
"Tôi là... Quân," anh nói, chỉ dùng tên đệm. Bàn tay ông Trung ấm áp và chắc chắn.
Sự tương tác diễn ra chỉ trong vài giây, nhưng đối với Hoàng Quân, đó là một chiến thắng. Anh đã chạm vào thế giới bên ngoài, và thế giới đã không làm anh tổn thương.
Rời khỏi hội thảo, Hoàng Quân cảm thấy một luồng năng lượng mới.
"Tôi đã không hoảng loạn. Tôi đã tranh luận. Tôi đã bắt tay," Hoàng Quân nói, giọng anh đầy sự ngạc nhiên.
"Và anh đã sử dụng bộ não thiên tài của mình để làm công cụ xã hội. Anh đã học được rằng, khi anh chủ động, anh không phải là người bị đánh giá. Anh là người dẫn dắt," Minh Hạo phân tích.
"Nhưng cảm giác bị phán xét vẫn còn đó, Minh Hạo. Nó chỉ bị che mờ đi bởi sự tập trung," Hoàng Quân nhìn nhận một cách trung thực.
"Rất tốt. Đó là sự khác biệt giữa trị liệu và giả vờ. Chúng ta không xóa bỏ cảm xúc, chúng ta thay đổi hành vi đối với cảm xúc đó. Giống như việc anh vẫn mang theo chiếc chìa khóa gỉ sét. Anh chấp nhận sự tồn tại của sự không hoàn hảo, nhưng anh không để nó kiểm soát anh."
Minh Hạo dừng lại, đối diện với Hoàng Quân. "Anh đã thành công trong không gian kín, anh đã thành công trong đám đông hỗn loạn, và anh đã thành công trong tương tác trực tiếp."
"Vậy, thử thách tiếp theo sẽ là gì? Sân vận động?" Hoàng Quân hỏi, đã sẵn sàng.
Minh Hạo mỉm cười. "Thử thách tiếp theo không phải là về số lượng người, mà là về sự thân mật. Chúng ta sẽ đến một công viên, nơi anh phải ngồi và quan sát sự thân mật của người khác, và anh sẽ phải chia sẻ một bí mật cá nhân với tôi. Mục tiêu là chuyển từ sự kiểm soát ra bên ngoài sang sự chấp nhận nội tại. Và anh sẽ phải bỏ chiếc khẩu trang đó ra."
Hoàng Quân nhìn Minh Hạo. Bỏ khẩu trang ra ở nơi công cộng. Đó là một sự trần trụi. Nhưng sau những gì họ đã trải qua, Hoàng Quân biết, anh không thể lùi bước.