Thử thách hôm nay không phải là đối diện với đám đông, mà là đối diện với chính mình trên sân khấu. Minh Hạo đưa Hoàng Quân đến khán phòng chính của tòa tháp AETAS, nơi sự kiện AETAS Horizon sẽ diễn ra sau ba tuần.
Khán phòng rộng lớn, tối đen. Hàng nghìn chiếc ghế bọc da đỏ xếp ngay ngắn trong bóng tối. Trên sân khấu cao, ánh đèn spotlight chiếu rọi một khu vực nhỏ. Sự im lặng của khán phòng trống rỗng mang theo sức nặng của hàng nghìn sự mong đợi.
Minh Hạo yêu cầu Hoàng Quân đứng giữa sân khấu, nơi anh sẽ phải phát biểu.
"Đây là nơi anh sẽ đứng," Minh Hạo nói, giọng anh vang vọng trong không gian trống. "Sự kiện này không chỉ là ra mắt sản phẩm. Đó là một tuyên bố cá nhân. Anh là AETAS, và AETAS là anh."
Hoàng Quân bước lên sân khấu. Cảm giác lạnh lẽo của sàn gỗ và ánh sáng chói lòa của spotlight khiến anh cảm thấy cô độc và trần trụi hơn bất kỳ nơi nào khác. Anh không sợ đám đông vô hình, anh sợ sự hoàn hảo mà sân khấu này đòi hỏi.
"Anh sẽ bắt đầu tập luyện. Hãy nói với tôi về sản phẩm mới của anh. Như thể tôi là người duy nhất trong căn phòng này," Minh Hạo yêu cầu.
Hoàng Quân hít một hơi sâu. Anh nhắm mắt lại, tưởng tượng Minh Hạo là một điểm neo duy nhất trong vũ trụ.
"Sản phẩm mới của AETAS, Orion, không chỉ là một thuật toán. Nó là một sự thấu hiểu. Nó học cách con người tương tác, cách họ cảm nhận và cách họ muốn kết nối..." Hoàng Quân bắt đầu, giọng anh chuyên nghiệp, nhưng có chút xa cách.
Minh Hạo ngắt lời anh. "Anh đang nói với các nhà đầu tư. Anh phải nói với người dùng, Hoàng Quân. Hãy đặt cảm xúc vào đó. Tại sao anh lại làm ra nó? Điều gì khiến sản phẩm này có ý nghĩa đối với anh?"
Hoàng Quân nhíu mày. Anh luôn tránh xa cảm xúc trong công việc.
"Cảm xúc không có chỗ trong kinh doanh," anh phản bác.
"Nhưng nó có chỗ trên sân khấu này. Anh sợ sự phán xét. Nhưng cách duy nhất để tránh sự phán xét là tạo ra sự kết nối cảm xúc," Minh Hạo giải thích. "Hãy dùng sự thật. Anh đã cô độc trong Lồng Kính. Orion là gì đối với anh?"
Hoàng Quân đứng lặng. Ánh đèn spotlight làm nóng da mặt anh. Lần đầu tiên, anh buộc phải liên kết sản phẩm của mình với trải nghiệm cá nhân.
"Orion... nó là sự nỗ lực để hiểu những người mà tôi không thể gặp mặt," Hoàng Quân nói, giọng anh nhỏ hơn, mang một sự chân thành hiếm có. "Khi tôi bị cô lập, tôi muốn tạo ra một công cụ có thể kết nối mọi người lại với nhau một cách nhân văn hơn. Nó là sự đối lập với sự cô độc của tôi."
Minh Hạo gật đầu. "Hoàn hảo. Hãy bắt đầu lại, với sự chân thành đó. Và lần này, anh sẽ không nói với tôi. Anh sẽ nói với chiếc micrô, như thể nó là người bạn thân nhất của anh."
Hoàng Quân bắt đầu bài phát biểu lại. Lần này, anh không chỉ truyền đạt dữ liệu, anh truyền đạt tầm nhìn và sự khao khát kết nối của mình. Giọng anh mạnh mẽ hơn, và có hồn hơn.
Họ dành hai giờ để luyện tập. Minh Hạo di chuyển khắp khán phòng, buộc Hoàng Quân phải điều chỉnh ánh mắt, hình dung ra khán giả.
Khi kết thúc buổi tập, Minh Hạo đưa Hoàng Quân đến khu vực hậu trường.
"Anh thấy không? Sân khấu trống rỗng còn đáng sợ hơn đám đông. Vì nó buộc anh phải đối diện với sự mong đợi của chính mình," Minh Hạo nói. "Nhưng anh đã tìm thấy giọng nói của mình. Giọng nói chân thật."
"Cảm ơn anh," Hoàng Quân nói. "Nhưng khi khán phòng đầy người, sự chân thành đó có còn đủ không?"
"Nó sẽ đủ. Nhưng chúng ta cần một sự chuẩn bị cuối cùng cho sự lo lắng đỉnh điểm: Liệu pháp Phơi Nhiễm Tưởng Tượng (Imaginal Exposure)," Minh Hạo trả lời. "Tối nay, anh sẽ ở một mình, trong một căn phòng tối. Anh sẽ tái hiện lại sự kiện năm 15 tuổi, và cơn hoảng loạn ở rạp chiếu phim, trong tâm trí anh. Anh phải trải qua nỗi sợ đó, nhưng trong sự kiểm soát của mình. Và khi anh hoảng loạn, anh sẽ dùng chiếc chìa khóa gỉ sét để neo giữ mình vào thực tại."
"Tôi phải tự mình đối diện với cơn ác mộng?" Hoàng Quân hỏi, sự lo lắng hiện rõ trong giọng anh.
"Anh không thể phụ thuộc vào tôi trên sân khấu. Anh phải tự chữa lành. Chiếc chìa khóa là sự chấp nhận sự không hoàn hảo. Nó là sự giải thoát của anh," Minh Hạo nhìn thẳng vào Hoàng Quân. "Đây là bước cuối cùng để biến anh thành người bảo hộ của chính mình."