MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCEO Mắc Chứng Sợ Nơi Đông NgườiChương 13: Đêm Tối Của Những Chiếc Lồng và Quyết Định Chấp Nhận

CEO Mắc Chứng Sợ Nơi Đông Người

Chương 13: Đêm Tối Của Những Chiếc Lồng và Quyết Định Chấp Nhận

873 từ · ~5 phút đọc

Đêm đó, Hoàng Quân thực hiện bài tập Phơi Nhiễm Tưởng Tượng (Imaginal Exposure) theo hướng dẫn nghiêm ngặt của Minh Hạo. Anh ngồi trong phòng làm việc riêng, tắt hết đèn. Sự tĩnh lặng và bóng tối bao trùm, tạo nên một "Lồng Kính" tâm lý.

"Anh sẽ không nghe nhạc hay đọc sách. Chỉ có anh và ký ức," Minh Hạo đã dặn. "Hãy tái hiện sự kiện năm 15 tuổi, tái hiện cơn hoảng loạn ở rạp chiếu phim, với tất cả chi tiết cảm xúc và vật lý mà anh có thể nhớ được."

Hoàng Quân nhắm mắt lại. Anh bắt đầu buộc tâm trí mình quay trở lại quá khứ, nơi những vết thương cũ nằm yên.

Ánh đèn sân khấu chói lòa năm 15 tuổi. Tiếng cười chế giễu vang lên. Cảm giác bị sỉ nhục, bị trần trụi. Hơi thở gấp gáp. Cảm giác như bị hút vào vực xoáy của sự ngu ngốc.

Cơn hoảng loạn tâm lý bắt đầu bùng lên. Dù chỉ là tưởng tượng, nhưng cơ thể Hoàng Quân phản ứng thật: nhịp tim tăng, mồ hôi lạnh, và cảm giác derealization quay trở lại.

Anh mở mắt ra, tay anh vô thức tìm đến chiếc chìa khóa gỉ sét. Nó đã được cất trong ví, nhưng anh lấy nó ra, nắm chặt trong lòng bàn tay.

Anh buộc mình tiếp tục tái hiện cảnh tượng đáng sợ đó.

Rạp chiếu phim tối đen. Hàng trăm hơi thở xung quanh. Không khí đặc quánh. Cảm giác bị mắc kẹt, bị nhốt, không lối thoát.

Nỗi sợ hãi dâng lên đến đỉnh điểm. Giọng nói trong đầu anh gào thét: Chạy đi! Mày sắp mất kiểm soát rồi!

Hoàng Quân siết chặt chiếc chìa khóa. Anh tập trung vào cảm giác vật lý của kim loại thô ráp, lạnh lẽo, không hoàn hảo.

"Đây là chiếc chìa khóa gỉ sét, vô dụng," anh lẩm bẩm trong bóng tối, một câu nói đã trở thành thần chú trấn an. "Nó không hoàn hảo, và nó vẫn tồn tại. Ta không cần sự hoàn hảo để tồn tại."

Bằng cách tập trung vào vật neo giữ và lời thần chú chấp nhận sự bất toàn, anh cho phép cơn hoảng loạn đạt đỉnh, và sau đó... nó dần dần rút lui. Giống như những lần trước, cơn bão không kéo dài mãi mãi. Và lần này, anh đã vượt qua nó một mình.

Khi sự tĩnh lặng trở lại, Hoàng Quân mở mắt. Anh đã chiến thắng. Anh đã đối diện với những cơn ác mộng lớn nhất của mình mà không cần sự can thiệp trực tiếp của Minh Hạo.

Sáng hôm sau, Hoàng Quân đến phòng làm việc của Minh Hạo, vẻ mặt anh kiệt sức nhưng đôi mắt lại rạng ngời một sự giải thoát.

"Tôi đã làm được," Hoàng Quân nói, đặt chiếc chìa khóa lên bàn. "Cảm giác đó kinh khủng, nhưng tôi đã ở lại. Và nó đã đi qua."

Minh Hạo mỉm cười. "Tuyệt vời. Anh đã tạo ra một đường dây kết nối mới trong não: anh đã dạy tâm trí mình rằng, cảm giác lo lắng không phải là mối đe dọa. Đây là sự chữa lành thực sự."

"Và chiếc chìa khóa này," Hoàng Quân nhìn nó. "Nó không còn là vật phẩm an toàn. Nó là biểu tượng của sự chấp nhận sự bất toàn của tôi."

"Đúng vậy," Minh Hạo khẳng định. "Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu giai đoạn cuối cùng: Tích hợp. Anh không còn là bệnh nhân nữa. Anh là một người đã được chữa lành, đang học cách sống với sự phức tạp của mình."

Minh Hạo lấy ra một tờ giấy A4, kẻ làm hai cột.

"Bên trái là danh sách những điều anh đã đạt được trong 13 ngày qua. Bên phải là danh sách những điều anh vẫn còn sợ hãi. Anh phải viết chúng ra, và chấp nhận rằng cả hai đều là một phần của anh."

Hoàng Quân cầm bút, viết:

Đã Đạt Được (Kiểm Soát) Vẫn Sợ Hãi (Bất Toàn)

Tranh luận công khai Lái xe tốc độ cao

Ăn trưa giữa đám đông Tương tác không có mục đích

Ở lại rạp chiếu phim Sự đánh giá của người yêu thương

Đàm phán trực tiếp Mất người thân

Khi Hoàng Quân viết đến dòng cuối cùng, "Sự đánh giá của người yêu thương," tay anh dừng lại.

Minh Hạo nhìn vào tờ giấy. "Đây là gốc rễ cuối cùng. Anh đã chấp nhận sự bất toàn của mình, nhưng anh có chấp nhận rằng người khác cũng sẽ chấp nhận nó không?"

"Tôi sợ nếu tôi không hoàn hảo, họ sẽ rời đi," Hoàng Quân thừa nhận, giọng anh nhỏ lại.

"Đó là một rủi ro của tình yêu. Nhưng cũng là một bằng chứng cho sự chân thật. Hoàng Quân, đã đến lúc anh phải chia sẻ câu chuyện này với một người thân yêu nhất của anh."

Minh Hạo nhìn anh. "Đã đến lúc anh gọi cho mẹ anh. Kể cho bà nghe về chiếc chìa khóa. Kể cho bà nghe về sự kiện năm 15 tuổi. Kể cho bà nghe về chiến thắng của anh."

Hoàng Quân hít một hơi. Đây là thử thách khó nhất về mặt cảm xúc. Phá vỡ bức tường bảo vệ khỏi gia đình.