MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCEO Mắc Chứng Sợ Nơi Đông NgườiChương 14: Cuộc Điện Thoại Của Sự Giải Tỏa và Lối Thoát Khỏi Lồng Kính

CEO Mắc Chứng Sợ Nơi Đông Người

Chương 14: Cuộc Điện Thoại Của Sự Giải Tỏa và Lối Thoát Khỏi Lồng Kính

929 từ · ~5 phút đọc

Minh Hạo đã đúng. Đối diện với sự phán xét của thế giới dễ dàng hơn đối diện với nỗi sợ làm người thân thất vọng. Thử thách của ngày thứ mười bốn không phải là ra ngoài mà là kết nối sâu sắc từ bên trong.

Hoàng Quân ngồi trong phòng làm việc của mình. Tay anh run rẩy hơn cả khi anh cố gắng lái chiếc xe điện mini. Anh cầm điện thoại, màn hình hiển thị tên Mẹ.

Anh đã nói chuyện với mẹ mình hàng tuần, nhưng luôn là những cuộc điện thoại ngắn gọn, trang trọng, chỉ xoay quanh công việc và sức khỏe. Đây sẽ là lần đầu tiên anh bộc lộ sự yếu đuối thật sự của mình.

Anh bấm gọi.

"Alo? Quân à? Con gọi sớm vậy, có chuyện gì không?" Giọng bà nhẹ nhàng, nhưng có chút lo lắng.

"Mẹ," Hoàng Quân hít một hơi sâu. "Con muốn nói với mẹ về một chuyện... chuyện đã xảy ra 14 năm trước, ở Mỹ."

Anh bắt đầu kể về cuộc thi lập trình, về khoảnh khắc anh bị chế giễu vì một lỗi sai, về cảm giác bị cô lập và sỉ nhục. Anh kể về cách sự kiện đó đã trở thành nền móng cho chứng sợ nơi đông người của anh.

Anh kể một cách rành mạch, không bỏ sót chi tiết, giọng anh ban đầu cứng nhắc, nhưng dần trở nên xúc động hơn khi chạm đến vết thương cũ.

Bà Hoàng im lặng lắng nghe.

"Và Mẹ biết không," Hoàng Quân tiếp tục, giọng anh nghẹn lại một chút. "Con đã luôn cảm thấy con phải trở nên hoàn hảo để chuộc lại lỗi lầm đó, để không ai có thể cười nhạo con nữa. Và con đã dùng sự cô lập để bảo vệ sự hoàn hảo đó."

Sau một khoảnh khắc im lặng dài, giọng mẹ anh vang lên, không phải sự thất vọng, không phải sự phán xét, mà là sự thấu hiểu và tình yêu thương vô điều kiện.

"Ôi, Quân của mẹ. Sao con lại giữ nó trong lòng lâu đến vậy? Mẹ đã biết con rất sợ hãi sau lần đó. Nhưng Mẹ chưa bao giờ nghĩ lỗi lầm nhỏ đó lại đeo bám con đến mức này."

"Mẹ..."

"Con trai," Bà ngắt lời anh một cách dịu dàng. "Con là thiên tài. Một lỗi sai trong công thức không khiến con trở nên kém cỏi hơn. Mà còn khiến con trở nên con người hơn. Mẹ chưa bao giờ cần con phải hoàn hảo, Quân ạ. Mẹ chỉ cần con được hạnh phúc và an toàn."

Bà dừng lại, rồi giọng bà ấm áp hẳn lên. "Chiếc chìa khóa gỉ sét đó. Con vẫn giữ nó phải không?"

Hoàng Quân sững sờ. "Mẹ... Mẹ biết nó là gì sao?"

"Đó là chìa khóa của căn nhà cũ của chúng ta ở ngoại ô, nơi con lớn lên. Nó không mở bất cứ cánh cửa nào ở đây, con trai. Nó chỉ là chìa khóa để mở lại ký ức của con về sự bình yên. Mẹ muốn con nhớ rằng, trước khi con là CEO, con là một cậu bé, và con được yêu thương vô điều kiện."

Nước mắt Hoàng Quân bắt đầu chảy dài. Đó là sự giải tỏa của 14 năm kiềm nén. Chiếc chìa khóa không còn là biểu tượng của sự bất toàn nữa. Nó là biểu tượng của tình yêu thương vô điều kiện.

"Con đã... vượt qua nó, Mẹ. Con có Minh Hạo giúp đỡ. Con sẽ xuất hiện tại AETAS Horizon," Hoàng Quân nói, giọng anh run rẩy vì cảm xúc.

"Mẹ biết con sẽ làm được. Con luôn là người dũng cảm nhất," Bà Hoàng đáp. "Mẹ sẽ ở đó. Ở hàng ghế đầu."

Kết thúc cuộc gọi, Hoàng Quân lau nước mắt. Anh cảm thấy nhẹ nhõm, như thể gánh nặng đã được trút bỏ.

Minh Hạo bước vào, anh đã đợi bên ngoài. Anh nhìn thấy sự giải thoát trên khuôn mặt Hoàng Quân.

"Tuyệt vời. Anh đã làm được. Anh đã phá vỡ chiếc Lồng Kính cảm xúc cuối cùng," Minh Hạo nói.

"Chiếc chìa khóa... nó là chìa khóa căn nhà cũ của tôi," Hoàng Quân nói, giọng anh vẫn còn xúc động. "Nó không vô dụng, Minh Hạo. Nó là ký ức về sự bình yên."

"Và bây giờ, nó là lời nhắc nhở rằng anh có một nơi để trở về, một nơi anh được chấp nhận, bất kể sự hoàn hảo hay không hoàn hảo," Minh Hạo khẳng định. "Hoàng Quân, sau cuộc điện thoại này, tôi có thể cảm nhận được: anh đã thực sự chấp nhận bản thân. Sự lo lắng vẫn còn, nhưng nó không còn định nghĩa anh nữa."

Minh Hạo ngồi xuống. "Chúng ta còn 17 ngày. Chúng ta sẽ dành 7 ngày để luyện tập trên sân khấu với khán giả ảo, sử dụng công nghệ VR (Thực tế ảo) của chính AETAS. Anh sẽ phải đối diện với 10,000 người ảo, và anh sẽ phải trình bày bài diễn thuyết của mình."

"VR? Tại sao lại dùng công nghệ sau khi đã chữa lành bằng thực tế?" Hoàng Quân thắc mắc.

"Bởi vì công nghệ là nền tảng của anh. Anh phải sử dụng công cụ của mình để chinh phục nỗi sợ. Chúng ta sẽ làm cho VR không phải là một Lồng Kính mới, mà là một sân chơi an toàn để anh luyện tập sự tỏa sáng," Minh Hạo giải thích, ánh mắt anh đầy quyết tâm. "Chúng ta sẽ dùng ảo ảnh để chuẩn bị cho thực tế, Hoàng Quân."