MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCEO Mắc Chứng Sợ Nơi Đông NgườiChương 15: Thử Thách VR và Ảo Ảnh Của Sự Hoàn Hảo

CEO Mắc Chứng Sợ Nơi Đông Người

Chương 15: Thử Thách VR và Ảo Ảnh Của Sự Hoàn Hảo

834 từ · ~5 phút đọc

Giai đoạn cuối cùng của quá trình trị liệu là Tích hợp Công nghệ, sử dụng chính thế mạnh của Hoàng Quân để đối diện với nỗi sợ hãi. Minh Hạo đã sắp đặt một hệ thống VR tiên tiến nhất của AETAS, mô phỏng chính xác khán phòng và sân khấu AETAS Horizon.

Trong phòng tập luyện riêng, Hoàng Quân đeo chiếc kính VR.

Minh Hạo, đứng bên cạnh anh trong thế giới thực, giải thích: "Anh đang đứng trên sân khấu. Trong kính, anh sẽ thấy 10,000 khán giả đang nhìn anh. Họ là những hình mẫu phức tạp, phản ứng theo thuật toán đã được thiết lập. Mục tiêu là luyện tập bài phát biểu của anh mà không bị gián đoạn, trong môi trường lo lắng cao độ."

Hoàng Quân hít một hơi sâu. Thế giới VR hiện ra: ánh đèn chói lòa, tiếng xì xào của đám đông ảo, và cảm giác nặng nề của sự chờ đợi. Mặc dù biết đây là ảo ảnh, tâm trí anh vẫn phản ứng như thực.

"Cảm giác của tôi... vẫn như thật," Hoàng Quân nói, giọng anh hơi nghẹn. "Họ đang nhìn. Họ đang chờ đợi."

"Đúng vậy. Đây là sự lo lắng mà chúng ta muốn. Bây giờ, hãy bắt đầu bài phát biểu, Hoàng Quân. Giữ chiếc chìa khóa trong túi, nhưng đừng chạm vào nó trừ khi anh thực sự cần," Minh Hạo yêu cầu.

Hoàng Quân bắt đầu nói. Anh trình bày về Orion, về sự kết nối, với tất cả sự chân thành anh đã tìm thấy trong buổi tập trước.

Bốn phút trôi qua.

Đột nhiên, hình ảnh khán giả ảo bắt đầu phản ứng theo kịch bản: một nhóm người bắt đầu ho, một vài người đứng dậy ra ngoài, và hình ảnh của nhà báo năm 15 tuổi xuất hiện rõ nét ở hàng ghế đầu, mỉm cười chế giễu.

Ngay lập tức, nhịp tim của Hoàng Quân tăng vọt. Cảm giác bị sỉ nhục và sợ hãi dâng lên.

"Tôi không thích điều này! Giọng nói trong đầu tôi... nó đang trở lại!" Hoàng Quân hét lên, anh đưa tay lên định tháo kính VR.

"Không! Giữ nguyên! Anh đang kiểm soát! Đó là ảo ảnh! Minh Hạo ra lệnh, giọng anh mạnh mẽ. "Hãy nhìn vào nhà báo đó, Hoàng Quân. Hãy nhìn anh ta và nói: Ngươi không có quyền lực ở đây!"

Hoàng Quân run rẩy. Anh buộc mình phải nhìn vào hình ảnh đó, đối diện với nguồn gốc của nỗi sợ hãi.

"Ngươi... ngươi không có quyền lực ở đây!" Hoàng Quân gần như gầm lên. "Ngươi không thể làm ta tổn thương!"

"Tốt! Bây giờ, hãy tiếp tục bài phát biểu! Hãy dùng sự chân thành của anh để áp đảo nỗi sợ hãi đó!"

Hoàng Quân tiếp tục nói, giọng anh ban đầu run rẩy, nhưng sau đó mạnh mẽ trở lại. Anh buộc tâm trí mình tập trung vào thông điệp, chứ không phải phản ứng của khán giả ảo. Anh đã chiến thắng ảo ảnh bằng thực tế nội tại của mình.

Minh Hạo không để Hoàng Quân dừng lại cho đến khi anh hoàn thành trọn vẹn bài phát biểu kéo dài mười phút.

Khi Hoàng Quân tháo kính VR, anh thở dốc, mồ hôi ướt đẫm.

"Đó là trải nghiệm kinh khủng nhất... kinh khủng hơn cả rạp chiếu phim," Hoàng Quân thừa nhận, anh cảm thấy kiệt sức.

"Đúng vậy. Bởi vì nó là ảo ảnh cá nhân của anh, được thiết kế để kích hoạt nỗi sợ sâu nhất," Minh Hạo giải thích. "Nhưng anh đã vượt qua nó. Anh đã không bỏ chạy, và anh đã sử dụng giọng nói của mình như một vũ khí. Anh đã học được rằng, anh có thể chấp nhận sự hỗn loạn của người khác mà không cần phải thay đổi bản thân."

Minh Hạo nhìn Hoàng Quân với ánh mắt tự hào. "Trong bảy ngày tới, chúng ta sẽ lặp lại bài tập VR này, tăng dần độ phức tạp và sự ngẫu nhiên của phản ứng khán giả ảo. Chúng ta sẽ làm cho tâm trí anh quen thuộc với sự lo lắng đến mức nó trở nên nhàm chán."

"Và sau đó?" Hoàng Quân hỏi, ánh mắt anh đầy quyết tâm.

"Sau đó, chúng ta sẽ chuyển sang thử thách cuối cùng. Thử thách về sự kết nối không lời. Anh sẽ phải xuất hiện trước công chúng, không nói một lời nào, chỉ để mọi người nhìn vào anh. Đó là bài kiểm tra cuối cùng về việc chấp nhận sự phán xét," Minh Hạo nói. "Chúng ta sẽ làm điều đó trong một sự kiện từ thiện lớn, nơi mục đích cao cả của anh sẽ làm lu mờ nỗi sợ hãi cá nhân."

Hoàng Quân gật đầu. Anh đã sẵn sàng. Anh đã chiến thắng nỗi sợ bằng chính công nghệ của mình. Anh đã biến sự cô lập thành sự kết nối.

"Chúng ta bắt đầu lại ngay bây giờ," Hoàng Quân nói, cầm chiếc kính VR lên.