Phòng mổ số 1. Cố Sanh kiểm soát thông số. Liệt bắt đầu đường rạch.
"Huyết áp động mạch trung bình (MAP) đang tụt 5 mmHg," Cố Sanh báo cáo, giọng không dao động.
"Nhanh hơn nữa, Bác sĩ Cố. Tôi cần sự ổn định tuyệt đối. Đừng để tay nghề của cô gây rắc rối cho tôi," Liệt thách thức.
"Đây là chiến trường của tôi. Tôi không cần anh dạy tôi cách kiểm soát sự sống." Cô điều chỉnh máy bơm.
Liệt bật cười. "Được, tướng quân. Tôi giao bệnh nhân cho cô. Giữ cho pháo đài vững chắc. Tôi cần một cơ hội hoàn mỹ để thể hiện nghệ thuật phẫu thuật của mình."
Bốn giờ sau, khối máu tụ được loại bỏ. Liệt hoàn tất đường khâu. "Xong. Tuyệt đối hoàn mỹ, như mọi khi."
Cố Sanh tháo khẩu trang. "Bệnh nhân qua cơn nguy kịch. Anh nợ tôi một lời cảm ơn."
"Tôi nợ cô? Cô chỉ đang cố gắng không trở thành trợ lý Gây mê vĩnh viễn của tôi thôi." Liệt chặn cô lại ở cửa. "Cố Sanh, tôi không bao giờ quên ơn... hay quên bất kỳ ai dám thách thức tôi." Mối quan hệ mới, phức tạp và đầy lôi cuốn, vừa được khâu lại ngay tại phòng mổ lạnh lẽo này.