MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Nhẹ Ánh SángChương 3: Lời Thách Thức Đầu Tiên

Chạm Nhẹ Ánh Sáng

Chương 3: Lời Thách Thức Đầu Tiên

685 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, Cố Sanh đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với những lời trêu chọc hoặc sự tự mãn từ Âu Dương Liệt sau ca mổ thành công. Cô chọn một góc khuất nhất trong căng-tin, nép mình sau một trụ cột, cố gắng thưởng thức ly cà phê Sữa Đá một cách bình yên. Cô biết, việc hợp tác với Liệt đã đẩy cuộc sống của cô vào một quỹ đạo phức tạp mới, và cô cần một không gian yên tĩnh để sắp xếp lại lý trí.

Tuy nhiên, sự yên tĩnh đó chỉ kéo dài vài phút. Âu Dương Liệt xuất hiện, dáng vẻ cao ráo thu hút mọi ánh nhìn. Anh ta không ngần ngại đi thẳng đến chỗ cô, đặt ly cà phê không đường bên cạnh ly của cô, động tác dứt khoát như thể đó là nơi duy nhất nó thuộc về.

"Cà phê của tôi không đường. Nó cần phải đắng để xứng đáng với sự phức tạp và độ sâu của bộ não tôi, thứ đã cứu mạng bệnh nhân hôm qua," anh ta tuyên bố, hoàn toàn phớt lờ những ánh mắt tò mò xung quanh. "Tôi ghét hương vị ngọt ngào. Nó làm giảm khả năng tập trung."

Cố Sanh đặt tách cà phê xuống, ánh mắt sắc lẹm đối diện với anh ta. "Cà phê của tôi có thêm sữa. Tôi không muốn vị đắng làm ảnh hưởng đến sự lý trí cần thiết của tôi, thứ đã giữ cho trái tim bệnh nhân của anh không ngừng đập. Và tôi không cần sự phức tạp của anh để làm việc."

Liệt cười, sự tự mãn hiện rõ. "Lý trí? Cô không thể giữ được thứ đó lâu đâu, Bác sĩ Cố. Cô đã tin tưởng tôi đến mức dùng liều thuốc liều lĩnh. Điều đó chứng tỏ cô đã bị tài năng của tôi chinh phục. Cô nên làm quen với việc đưa ra quyết định nhanh chóng, đặc biệt là khi quyết định đó liên quan đến việc duy trì sự hoàn hảo của đội ngũ chúng ta."

Anh ta đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào cổ tay cô, cảm giác ấm nóng xuyên qua da thịt. "Tối nay. Ăn tối với tôi. Đây không phải là lời mời. Đây là cuộc hẹn bắt buộc. Chúng ta cần định hình sự hợp tác hoàn hảo trong tương lai, và điều đó không thể thảo luận ở một nơi ồn ào và thiếu thẩm mỹ như thế này."

Cố Sanh nhíu mày. "Nếu tôi không đến thì sao, Bác sĩ Âu Dương? Anh sẽ báo cáo lên cấp trên rằng tôi không hợp tác sao?"

Liệt nghiêng người, thì thầm vào tai cô, giọng nói trầm thấp và nguy hiểm: "Nếu cô không đến, anh sẽ đến phòng trực của cô, Bác sĩ Cố Sanh, và chúng ta sẽ thảo luận chi tiết về sự 'hợp tác' của chúng ta cho đến sáng. Tôi ghét sự thiếu hợp tác, và tôi ghét lãng phí thời gian vào những trò chơi trẻ con. Cô nên chọn cách đơn giản và thanh lịch hơn để phục tùng. Anh đảm bảo, cuộc thảo luận đó sẽ rất... không hoàn hảo."

Cô thở dài, chấp nhận thất bại. Cô hiểu rằng Liệt đã coi cô là một phần của hệ thống hoàn hảo của anh ta, và việc chống đối chỉ làm mất thời gian. "Địa điểm?"

Liệt cười đắc thắng, nụ cười đó chứa đầy sự thỏa mãn vì đã kiểm soát được tình hình. "Tôi sẽ gửi tọa độ. Và nhớ, Bác sĩ Cố, đến đúng giờ. Anh ghét phải chờ đợi. Vì tôi ghét phải chờ đợi người phụ nữ của mình. Một Bác sĩ Gây mê hoàn hảo thì phải có ý thức về thời gian của một Thiên tài." Lời nói 'người phụ nữ của mình' thốt ra một cách tự nhiên, như một sự thật hiển nhiên không thể bàn cãi, khiến cô choáng váng. Anh ta đứng dậy, để lại Cố Sanh với sự bối rối và một cảm giác kích thích khó cưỡng.