Thành phố S vào mùa hè thường đón những cơn mưa rào bất chợt, nhanh đến mức khiến người ta không kịp trở tay. Tô Gia Hòa ôm chặt chiếc túi chống sốc đựng máy ảnh và bản thảo, chạy vội vào mái hiên của tòa cao ốc trung tâm – trụ sở của Công ty Luật "Đỉnh Phong".
Hôm nay là một ngày tồi tệ đối với cô. Tòa soạn nơi cô làm việc đang đứng trước nguy cơ bị kiện vì một sự cố vi phạm bản quyền hình ảnh trong số báo đặc biệt về kiến trúc đô thị. Với tư cách là biên tập viên chịu trách nhiệm chính, Gia Hòa buộc phải đến gặp vị luật sư đại diện của phía đối tác để thương lượng.
Cô nhìn vào tấm gương lớn ở sảnh tòa nhà, không khỏi thở dài. Mái tóc hơi rối vì dính nước mưa, đôi giày búp bê lấm lem vài vệt bùn nhỏ. Trông cô lúc này giống một sinh viên mới ra trường đang đi xin việc hơn là một biên tập viên cứng cựa.
"Cô Tô?"
Một giọng nói trầm thấp, mang theo sự lành lạnh của điều hòa trung tâm vang lên phía sau. Gia Hòa giật mình quay lại.
Trước mắt cô là một người đàn ông đang bước ra từ thang máy dành riêng cho cấp quản lý. Anh mặc một bộ suit ba mảnh màu xám tro, đường cắt may thủ công tinh xảo ôm sát bờ vai rộng và vóc dáng cao rướn. Đôi kính gọng bạc thanh mảnh ngự trên sống mũi cao, che giấu bớt sự sắc sảo của đôi mắt, nhưng lại không giấu được khí chất áp đảo của một người thường xuyên đứng trên đỉnh cao của các cuộc tranh tụng.
Đó chính là Hoắc Kỷ Thành. Trong giới luật sư, cái tên này là bảo chứng cho sự thắng lợi, nhưng cũng là nỗi khiếp sợ bởi sự lạnh lùng và những lập luận không kẽ hở.
"Tôi là Hoắc Kỷ Thành. Mời cô đi hướng này."
Anh không đưa tay ra bắt, chỉ khẽ gật đầu một cách lịch sự nhưng đầy xa cách. Gia Hòa lí nhí chào hỏi rồi bước theo sau anh. Tiếng gót giày của cô vang lên lạch cạch trên sàn đá cẩm thạch, đối lập với bước chân vững chãi, im lặng của anh.
Văn phòng của Hoắc Kỷ Thành nằm ở tầng 38, nơi có cửa kính sát đất thu trọn cả một góc trời xám xịt vì mưa. Anh thong thả ngồi xuống chiếc ghế da lớn, tay thon dài lật mở tập hồ sơ đang đặt sẵn trên bàn.
"Trà hay cà phê?" Anh hỏi, mắt vẫn không rời khỏi những con số.
"Cà phê đen, cảm ơn anh." Gia Hòa đáp, cố gắng điều hòa nhịp thở.
"Cà phê đen vào lúc 4 giờ chiều khi bụng đang rỗng sẽ khiến cô bị cồn cào." Anh nhấn nút gọi nội bộ, thản nhiên ra lệnh: "Cho một ly trà hoa cúc mật ong."
Gia Hòa ngẩn người. Anh ta... quan sát thấy cô chưa ăn chiều sao? Hay đây chỉ là thói quen kiểm soát của một luật sư?
Hoắc Kỷ Thành đẩy tập hồ sơ về phía cô. Những ngón tay của anh rất đẹp, sạch sẽ và mang theo hơi lạnh của máy lạnh văn phòng.
"Phía thân chủ của tôi yêu cầu bồi thường hai tỷ đồng cho việc sử dụng trái phép hình ảnh kiến trúc của họ. Cô Tô, cô có mười phút để thuyết phục tôi tại sao tôi nên khuyên thân chủ của mình không đưa vụ này ra tòa."
Gia Hòa cảm thấy áp lực đè nặng. Cô mở bản thảo của mình ra, bắt đầu giải thích về ý nghĩa của bài viết, về việc họ đã cố gắng liên hệ nhưng không nhận được phản hồi. Cô nói rất nhiều, về tình yêu với thành phố, về tâm huyết của cả đội ngũ biên tập.
Suốt mười phút đó, Hoắc Kỷ Thành không hề ngắt lời. Anh tựa lưng vào ghế, tay xoay nhẹ chiếc bút máy Montblanc, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô như đang phân tích một bằng chứng quan trọng. Sự im lặng của anh khiến Gia Hòa càng nói càng thấy run. Cuối cùng, khi cô kết thúc bằng một câu: "Chúng tôi thực sự xin lỗi và mong muốn có một giải pháp hòa giải", không gian rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.
Hoắc Kỷ Thành khẽ nhếch môi. Đó không hẳn là một nụ cười, mà giống như một sự thú vị thoáng qua.
"Lập luận của cô quá cảm tính, thiếu căn cứ pháp lý. Nhưng..." Anh dừng lại, nghiêng đầu nhìn cô, "Ngôn từ của cô rất có sức sống. Tòa soạn của cô có thể không giàu, nhưng họ có một biên tập viên biết cách 'kể chuyện' bằng cả trái tim."
Anh đứng dậy, bước đến gần cửa sổ, bóng lưng cao lớn ngược sáng khiến anh trông càng thêm thâm trầm.
"Vụ kiện này có thể dừng lại ở đây. Với một điều kiện."
Gia Hòa nín thở: "Điều kiện gì ạ?"
Hoắc Kỷ Thành quay lại, ánh mắt anh lúc này không còn sự lạnh lẽo của công việc, mà mang theo một tia sáng khó định nghĩa.
"Tôi đang cần một người biên tập lại tập hồi ký cho ông nội tôi – một người rất khó tính với câu chữ. Nếu cô có thể khiến ông ấy hài lòng, bản hợp đồng hòa giải này sẽ được ký ngay lập tức."
Gia Hòa ngơ ngác. Đây là đang trao đổi công việc hay là... một cái bẫy?
"Luật sư Hoắc, anh không sợ tôi sẽ làm hỏng việc sao?"
Anh bước đến trước mặt cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng thanh khiết trên áo anh. Anh cúi xuống, giọng nói trầm thấp vang bên tai:
"Tô Gia Hòa, tôi là luật sư. Tôi không bao giờ đặt cược vào những vụ án mà tôi biết chắc mình sẽ thua. Và tôi cũng không bao giờ nhìn lầm người."
Tiếng mưa ngoài cửa sổ vẫn rơi, nhưng trong lòng Gia Hòa lúc này, hình như có một âm thanh khác vừa mới bắt đầu đập nhịp. Một bản "hợp đồng" không có điều khoản rõ ràng đã chính thức bắt đầu như thế.