MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChậm Rãi Thích EmChương 2: MÙI HƯƠNG TRONG CĂN NHÀ CŨ

Chậm Rãi Thích Em

Chương 2: MÙI HƯƠNG TRONG CĂN NHÀ CŨ

479 từ · ~3 phút đọc

Sau buổi gặp gỡ định mệnh tại văn phòng luật, Tô Gia Hòa mất ngủ cả đêm. Trong đầu cô cứ quanh quẩn câu nói của Hoắc Kỷ Thành: "Tôi không bao giờ nhìn lầm người." Một vị đại luật sư nổi tiếng với những vụ kiện nghìn tỷ, tại sao lại chọn một biên tập viên nhỏ bé như cô để viết hồi ký cho gia đình?

Sáng thứ Bảy, thành phố Thượng Hải chìm trong màn sương mỏng. Theo địa chỉ Hoắc Kỷ Thành gửi, Gia Hòa tìm đến một căn biệt thự cổ nằm trong khu tô giới cũ. Nơi này yên tĩnh lạ thường, tách biệt hẳn với sự xô bồ của phố thị ngoài kia.

Vừa nhấn chuông, cánh cổng gỗ nặng nề mở ra. Người đứng đó không phải quản gia, mà chính là Hoắc Kỷ Thành. Hôm nay anh không mặc vest, chỉ diện một chiếc áo len mỏng màu xanh navy và quần tây sẫm màu. Trông anh trẻ trung và gần gũi hơn nhiều, nhưng khí chất "người ở trên cao" vẫn không hề giảm bớt.

"Đúng giờ lắm. Vào đi." Anh nghiêng người nhường đường.

Gia Hòa rụt rè bước vào. Căn nhà ngập mùi sách cũ và mùi nhàn nhạt của trà Long Tỉnh. Trên tường treo những bức thư pháp điêu luyện. Anh dẫn cô lên phòng làm việc ở tầng hai.

"Ông nội tôi tính tình hơi nghiêm khắc, nhưng ông rất quý những người hiểu về văn chương. Cô cứ tự nhiên, không cần quá áp lực."

Gia Hòa gật đầu, nhưng tay vẫn nắm chặt quai túi xách. Cô bắt đầu làm việc bằng việc phân loại những bản thảo viết tay của ông cụ Hoắc. Hoắc Kỷ Thành không rời đi ngay, anh ngồi ở bàn đối diện, mở laptop xử lý công việc.

Không gian yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng lật giấy và tiếng gõ phím đều đ đều. Thỉnh thoảng, Gia Hòa lén ngước mắt nhìn anh. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ hình vòm, đậu lên sống mũi cao của anh, tạo nên một vầng sáng dịu nhẹ. Cô chợt nhận ra, khi anh tập trung, đôi lông mày hơi nhíu lại trông rất cuốn hút.

"Cần hỏi gì sao?" Anh đột ngột lên tiếng mà không ngẩng đầu.

Gia Hòa giật mình, lúng túng cúi xuống: "Dạ... không, tôi chỉ đang xem lại nét chữ của ông cụ."

"Chữ của ông hơi khó đọc, nếu không luận được thì cứ hỏi tôi." Anh đẩy một tách trà nóng sang phía cô. "Uống chút trà đi, môi cô hơi khô rồi."

Một cử động nhỏ, một lời quan tâm bâng quơ, nhưng lại khiến trái tim Gia Hòa hẫng đi một nhịp. Trong thế giới của Hoắc Kỷ Thành, dường như mọi thứ đều được quan sát tỉ mỉ đến đáng sợ, bao gồm cả cô.