Công việc biên tập hồi ký tốn nhiều thời gian hơn Gia Hòa tưởng. Khi cô ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, trời đã tối mịt. Và như một thói quen của mùa hè Thượng Hải, mưa lại bắt đầu đổ xuống.
"Mưa lớn quá, chắc không bắt được xe đâu." Hoắc Kỷ Thành đứng bên cửa sổ, nhìn dòng người hối hả dưới phố. Anh quay sang cô, ánh mắt thản nhiên: "Ở lại dùng cơm tối đi, tôi đã dặn dì giúp việc chuẩn bị rồi."
Gia Hòa định từ chối, nhưng dạ dày cô lại phản chủ bằng một tiếng "ục" nhỏ. Cô đỏ bừng mặt, cúi gắm đầu. Hoắc Kỷ Thành không cười, chỉ khẽ nhếch môi, ý tứ rất sâu xa: "Lao động trí óc tốn năng lượng lắm. Đi thôi."
Bữa cơm tối chỉ có hai người. Bàn ăn dài nhưng anh lại ngồi khá gần cô. Món ăn đơn giản: sườn xào chua ngọt, canh đậu phụ nấu nấm và một đĩa rau cải chíp.
"Nghe nói cô quê ở Tô Châu?" Anh vừa gắp thức ăn cho cô vừa hỏi.
"Vâng, sao anh biết?"
"Trong bản thảo cô viết cho tòa soạn kỳ trước, cô miêu tả vị ngọt của nước dùng rất giống cách nấu của người vùng đó." Anh nói thong thả, như thể việc tìm hiểu về cô là một điều hiển nhiên.
Gia Hòa cảm thấy hơi ấm lan tỏa. Một người đàn ông bận rộn như anh lại dành thời gian đọc kỹ những bài viết tản văn vụn vặt của cô. Cô bắt đầu kể cho anh nghe về những con hẻm nhỏ ở Tô Châu, về những ngày thơ ấu chạy nhảy bên bờ kênh. Hoắc Kỷ Thành yên lặng lắng nghe, thỉnh thoảng lại đặt câu hỏi khơi gợi.
Lần đầu tiên, Gia Hòa thấy vị luật sư thép này không còn đáng sợ nữa. Anh giống như một người bạn cũ, một người đàn ông trưởng thành biết cách lắng nghe và tôn trọng câu chuyện của người khác.
"Luật sư Hoắc, anh thường xuyên ăn cơm một mình sao?" Cô bỗng hỏi.
Anh khựng lại một chút, ánh mắt nhìn vào làn khói trắng từ bát canh: "Đa phần là vậy. Công việc của tôi đòi hỏi sự độc lập. Đôi khi yên tĩnh quá cũng thành thói quen."
"Vậy sau này... nếu tôi đến làm việc, tôi có thể cùng anh ăn tối không? Ý tôi là, để thảo luận thêm về hồi ký." Gia Hòa nói xong liền muốn cắn lưỡi mình vì xấu hổ.
Hoắc Kỷ Thành nhìn cô, đôi mắt thâm trầm ấy bỗng trở nên dịu dàng lạ thường: "Đó là một đề nghị hợp lý. Tôi sẽ ghi lại vào lịch trình."