Vài ngày sau, Gia Hòa đến văn phòng Đỉnh Phong để gửi lại một số tài liệu hồi ký đã chỉnh sửa. Vì là "người quen", cô được thư ký dẫn thẳng vào phòng làm việc của Hoắc Kỷ Thành. Tuy nhiên, anh đang có một cuộc họp khẩn cấp ở phòng tranh tụng.
Gia Hòa ngồi đợi trên ghế sofa. Cô vô tình nhìn thấy trên bàn làm việc của anh có một khung ảnh nhỏ đặt úp xuống. Sự tò mò trỗi dậy, cô nhẹ nhàng dựng khung ảnh lên.
Trong ảnh không phải là Hoắc Kỷ Thành, cũng không phải ông nội. Đó là một tấm ảnh chụp trộm từ phía sau một cô gái đang đứng chụp ảnh hoa anh đào ở công viên trường đại học nhiều năm về trước. Cô gái trong ảnh mặc chiếc áo khoác vàng nhạt, mái tóc buộc đuôi ngựa đơn giản.
Gia Hòa sững sờ. Cô gái đó... chính là cô của năm nhất đại học.
Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra. Hoắc Kỷ Thành bước vào, thấy cô đang cầm khung ảnh, bước chân anh khựng lại một nhịp. Anh không hề tỏ ra lúng túng, chỉ bước đến, từ tốn lấy lại khung ảnh từ tay cô.
"Anh... anh chụp lúc nào vậy?" Gia Hòa lắp bắp.
Hoắc Kỷ Thành đặt khung ảnh lại vị trí cũ, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô: "Năm đó tôi về trường cũ làm giám khảo cho một cuộc thi tranh biện. Cô lúc đó đang mải chụp ảnh, suýt chút nữa thì ngã xuống hồ nước, còn tôi thì đứng sau lưng chỉ chực để đỡ cô."
Anh thở dài một tiếng, kéo cô vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu cô. "Gia Hòa, cô tưởng chúng ta gặp nhau là tình cờ sao? Trên thế giới này, luật sư không tin vào sự tình cờ. Mọi cuộc gặp gỡ đều là kết quả của sự sắp đặt hoặc sự cố gắng không ngừng nghỉ."
Hóa ra, anh đã dõi theo cô từ lâu. Từ những bài báo cô viết, đến những bước chân cô đi. Anh dùng vụ kiện của tòa soạn như một cái cớ chính đáng để bước vào cuộc đời cô một lần nữa, để "hòa giải" không chỉ một vụ án, mà là hòa giải cả những năm tháng đơn phương chờ đợi của chính mình.
Gia Hòa vùi mặt vào ngực anh, nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh đập trong lồng ngực. Cô nhận ra mình may mắn đến nhường nào. Trong hàng tỷ người trên thế giới, có một người tài giỏi như anh, lại kiên nhẫn dùng sự thông minh của mình chỉ để giăng một chiếc lưới tình yêu, đợi cô tự nguyện chui vào.
"Vậy... anh còn bí mật nào nữa không?" Cô lí nhí hỏi.
"Có chứ." Anh khẽ cười, nụ cười làm lồng ngực anh rung động. "Nhưng tôi định sẽ dùng cả cuộc đời để nói cho cô biết. Cô có sẵn lòng nghe không?"