Trần Hoàng Lâm đứng lặng người bên tán cây bằng lăng già, đôi mắt phủ một lớp sương mờ đục nhìn qua kẽ hở của hàng rào lưới B40. Bên trong sân, đội bóng chuyền nam của trường THPT Nam Ngạn đang tập luyện. Nói là đội bóng cho oai, thực chất chỉ có ba bốn cái bóng áo xanh sờn cũ đang vật lộn với những đường bóng rời rạc.
Bốp!
Tiếng lòng bàn tay đập mạnh vào da bóng vang lên khô khốc. Quả bóng bay chệch quỹ đạo, đập thẳng vào mép lưới rồi rơi xuống, lăn lông lốc về phía hàng rào, dừng lại ngay dưới chân Lâm. Cậu nhìn chằm chằm vào nó. Những đường vân trên lớp da bóng đã mòn vẹt, bám đầy bụi đất. Một cảm giác tê dại chạy dọc từ đầu ngón tay lên đến bả vai khiến Lâm vô thức siết chặt quai ba lô.
Cậu nhanh chóng lùi lại một bước, như thể quả bóng ấy là một vật thể mang mầm bệnh chết người.
"Này! Cậu gì ơi, làm ơn đá hộ quả bóng vào với!"
Tiếng gọi lanh lảnh vang lên. Lâm ngước mắt. Một cô gái có mái tóc đuôi ngựa buộc cao đang vẫy tay nhiệt tình. Nắng chiều hắt lên gương mặt cô một lớp màu vàng óng ả, khiến nụ cười ấy trông rạng rỡ đến mức chói mắt. Đó là Nguyễn Diệp An. Lâm biết cô, hoặc ít nhất là biết danh tiếng của cô – "linh hồn" của cái câu lạc bộ sắp giải thể này.
Lâm không nói gì, cũng không đá bóng. Cậu cúi xuống, dùng đôi bàn tay có những ngón dài và thanh mảnh nhặt quả bóng lên. Trong một khoảnh khắc cực ngắn, ngón trỏ của cậu khẽ miết qua van bóng. Một thói quen cũ kỹ, một bản năng đã ăn sâu vào máu thịt mà ngay cả bóng tối của ba năm qua cũng không xóa nhòa được. Cậu không ném, cũng không phát, mà chỉ nhẹ nhàng đặt quả bóng qua khe hở hàng rào rồi quay lưng đi thẳng.
"Kỳ lạ thật..." – An lẩm bẩm, đôi mắt nheo lại nhìn theo bóng lưng cao gầy của chàng trai vừa rời đi.
Lâm bước nhanh hơn, đôi tai nghe màu đen chụp kín tai, tiếng nhạc Rock nặng nề dội lên như muốn át đi mọi tạp âm của thế giới. Nhưng vô ích. Tiếng giày ma sát trên sàn gỗ, tiếng gào thét của khán đài và... tiếng xương gãy rắc kinh hoàng của ba năm trước lại dội về.
“Chuyền cho tao! Lâm, chuyền đi!”
Đường chuyền đó đã quá cao. Hoặc có lẽ, nó đã mang theo quá nhiều kỳ vọng của cậu mà quên mất giới hạn của con người. Đồng đội của cậu đã bật nhảy, đã cố chạm vào nó, để rồi khi rơi xuống, tất cả chỉ còn là một màu máu và tiếng còi kết thúc trận đấu cay đắng.
Lâm hít một hơi thật sâu, không khí của mùa hạ miền Trung nóng rát phổi. Cậu tự nhủ mình đã xong rồi. Đôi bàn tay này chỉ nên dùng để cầm bút vẽ đồ án kiến trúc, thay vì điều khiển quỹ đạo của một quả bóng tròn.
Vừa rẽ vào hành lang lớp học để lấy chiếc xe đạp cũ, Lâm suýt chút nữa đâm sầm vào một tảng thịt di động.
"Mắt mũi để đâu đấy?"
Một giọng nói trầm đục, đầy thuốc súng vang lên. Lê Quốc Phong đứng đó, mồ hôi nhễ nhại, vai khoác chiếc áo đấu số 10 ướt đẫm. Hắn cao hơn Lâm gần nửa cái đầu, cơ bắp cuồn cuộn và ánh mắt thì sắc lẹm như muốn xuyên thủng người đối diện. Phong nhìn cái tai nghe trên cổ Lâm với vẻ khinh bỉ rõ rệt.
"Học sinh mới lớp 11A2 à? Nhìn công tử bột thế này chắc lại là dân mọt sách."
Lâm không đáp, chỉ khẽ gật đầu rồi lách người qua. Sự im lặng của Lâm dường như càng chọc giận Phong. Hắn ghét nhất loại người lù lù như cái bóng, nhìn chẳng có chút sức sống nào.
"Này, chiều mai rảnh thì ra sân mà xem người ta chơi bóng thật sự là thế nào. Đừng có đứng ngoài hàng rào nhìn lén như kẻ biến thái nữa." – Phong ném lại một câu rồi sải bước về phía nhà kho.
Lâm đứng khựng lại. Cậu không ngờ mình bị nhìn thấy. Hóa ra, dù có cố gắng che giấu đến đâu, cái khao khát cháy bỏng trong sâu thẳm tâm hồn vẫn luôn phản bội cậu.
Tối hôm đó, trong căn phòng trọ nhỏ, Lâm ngồi trước bàn học. Trên trang giấy trắng không phải là những nét vẽ hình khối kiến trúc, mà là một sơ đồ vị trí 6-2 quen thuộc. Cậu giật mình, vò nát tờ giấy ném vào sọt rác.
Cậu vươn tay tắt đèn. Bóng tối ập xuống, nhưng trong tai Lâm vẫn văng vẳng tiếng bóng chạm tay. Bốp. Bốp. Bốp.
Nắng hạ đã bắt đầu gay gắt, và dường như, nó không có ý định để cậu ngủ yên trong cái kén của mình thêm nữa. Ở một góc khác của thành phố, Diệp An đang tỉ mẩn ghi vào cuốn sổ tay một dòng chữ đỏ chót: “Mục tiêu số 1: Chàng trai hàng rào. Vị trí dự đoán: Chuyền hai.”
Thanh xuân của họ, bắt đầu từ một quả bóng cũ lăn qua khe hàng rào như thế.