Tiếng chuông vào lớp reo vang, cắt ngang những âm thanh náo nhiệt của giờ giải lao. Trần Hoàng Lâm lẳng lặng tiến về phía cuối lớp, chọn cho mình một vị trí khuất nẻo cạnh cửa sổ. Cậu thích vị trí này, nơi có thể nhìn thấy những tàng cây xanh mướt và bầu trời cao rộng, tách biệt hoàn toàn với không gian ngột ngạt của những con số và định lý.
Nhưng sự yên tĩnh mà Lâm mong đợi sớm bị phá vỡ. Một thân hình cao lớn, chắn cả luồng ánh sáng từ cửa họng lớp học, bước vào. Đó là Quốc Phong. Hắn ném chiếc cặp sách xuống bàn ngay phía trên Lâm, khiến mặt bàn gỗ rung lên một nhịp khô khốc. Phong không ngồi xuống ngay mà quay ngoắt lại, nhìn Lâm bằng ánh mắt đầy dò xét.
"Lại là cậu?" Phong nhướng mày, giọng nói vang lên đầy vẻ thách thức. "Hóa ra 'kẻ đứng xem lén' hôm qua lại là bạn cùng lớp với tôi à?"
Cả lớp bỗng chốc im bặt. Những ánh mắt tò mò đổ dồn về phía cuối phòng. Lâm không ngước lên, đôi bàn tay vẫn bình thản lật giở trang sách giáo khoa còn thơm mùi mực mới. Cậu điều chỉnh tai nghe, như một lời khước từ giao tiếp rõ ràng nhất có thể. Sự phớt lờ này giống như mồi lửa ném vào đống rơm khô là tính cách nóng nảy của Phong. Hắn tiến sát lại, chống tay lên bàn Lâm.
"Này, tôi đang nói chuyện với cậu đấy. Đừng có giả vờ làm người câm."
"Phong! Thôi ngay đi!"
Một giọng nữ dõng dạc vang lên từ phía cửa. Diệp An bước vào, trên tay là xấp tài liệu dày cộm. Cô lườm Phong một cái sắc lẻm rồi nhanh chóng tiến về phía bàn của Lâm. Trái ngược với vẻ hung hăng của Phong, An nở một nụ cười rạng rỡ, cái nụ cười mà Lâm đã thấy dưới nắng chiều hôm qua.
"Chào bạn mới! Mình là Diệp An, lớp trưởng kiêm... quản lý câu lạc bộ bóng chuyền. Rất vui được gặp lại cậu lần nữa, 'người tốt' nhặt bóng."
Lâm hơi ngẩn người. Cậu không ngờ cô gái này lại chủ động đến vậy. Ánh mắt cô sáng rực, tràn đầy một thứ năng lượng khiến người ta khó lòng từ chối. Lâm khẽ gật đầu, môi mấp máy một câu chào hỏi chiếu lệ rồi lại định chìm vào thế giới riêng của mình. Nhưng Diệp An không để cậu yên. Cô thản nhiên kéo chiếc ghế trống bên cạnh, ngồi xuống và đẩy cuốn sổ tay về phía Lâm.
"Bọn mình đang thiếu người trầm trọng. Nhìn dáng người và cách cậu cầm quả bóng hôm qua, mình cá là cậu không phải dân nghiệp dư. Gia nhập đội bóng đi, Lâm?"
Cái tên "Lâm" thốt ra từ miệng cô khiến cậu khựng lại. Làm sao cô biết tên cậu? Có lẽ là từ danh sách lớp, hoặc cô đã tìm hiểu từ trước. Lâm cảm thấy một sự phiền phức nhẹ đang nhen nhóm. Cậu tháo một bên tai nghe, giọng nói trầm và lạnh nhạt vang lên:
"Cậu nhầm rồi. Tôi không biết chơi bóng chuyền."
"Nói dối!" Phong chen ngang, giọng mỉa mai. "Không biết chơi mà lại đứng nhìn sân tập như thể muốn ăn tươi nuốt sống quả bóng à? Hay cậu sợ? Sợ vào sân rồi bị tôi đập bóng vào mặt?"
Lâm siết chặt cây bút chì trong tay. Một thoáng hình ảnh của quá khứ hiện về: một sân vận động rực rỡ ánh đèn, tiếng hò reo vang trời, và rồi là sự im lặng chết chóc khi đồng đội của cậu nằm xuống trên sàn gỗ. Nỗi sợ ấy không phải là sợ đối thủ, mà là sợ chính đôi bàn tay này sẽ lại gây ra một bi kịch khác.
"Tôi không quan tâm cậu nghĩ gì." Lâm nhìn thẳng vào mắt Phong, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm trong đó là một sự kiên định đến đáng sợ. "Tôi đến đây để học, không phải để chơi bóng."
Bầu không khí trong lớp trở nên căng thẳng tột độ. An đứng giữa hai chàng trai, cảm nhận được sự đối lập rõ rệt: một bên là lửa nóng hừng hực của Phong, một bên là mặt hồ băng giá của Lâm. Cô không nản chí, trái lại, sự từ chối của Lâm càng khiến cô tin vào trực giác của mình. Một người thực sự không biết chơi bóng sẽ không có ánh mắt u uất đến thế khi nhìn về phía sân đấu.
Tiết học bắt đầu, nhưng chẳng ai thực sự tập trung. Phong thi thoảng lại quay xuống lườm Lâm, trong lòng thầm nhủ sẽ tìm cách lột mặt nạ của "tên giả tạo" này. Trong khi đó, An bắt đầu nguệch ngoạc vào sổ tay những kế hoạch mới. Cô biết Lâm là một "pháo đài" kiên cố, nhưng mọi pháo đài đều có cửa vào, và cô sẽ là người tìm ra chiếc chìa khóa đó.
Giờ ra chơi, Lâm đứng dậy định ra khỏi lớp để hít thở chút không khí, nhưng vừa bước ra khỏi cửa, cậu lại thấy An đứng đó, tựa lưng vào lan can, tay cầm hai hộp sữa giấy. Cô chìa một hộp về phía cậu.
"Uống đi, coi như quà gặp mặt của lớp trưởng."
Lâm định từ chối, nhưng nhìn thấy vệt mồ hôi lấm tấm trên trán cô và nụ cười không hề mảy may bỏ cuộc, cậu lặng lẽ nhận lấy.
"Lâm này," An nhìn ra sân trường, nơi những học sinh khác đang đùa nghịch. "Anh trai mình từng nói, bóng chuyền là môn thể thao của sự kết nối. Khi quả bóng còn ở trên không, không ai được phép bỏ cuộc. Cậu đang bỏ cuộc với chính mình sao?"
Câu hỏi của An như một mũi kim đâm vào vết thương chưa lành của Lâm. Cậu không trả lời, chỉ lẳng lặng cắm ống hút vào hộp sữa rồi bước đi. Bóng gầy của cậu đổ dài trên hành lang lộng gió.
Chiều hôm đó, Lâm lại thấy mình đứng bên hàng rào cũ. Tiếng bóng vẫn vang lên, thô kệch và rời rạc. Cậu thấy An đang hì hục nhặt từng quả bóng, thấy Phong đang gầm lên vì một cú đập hỏng. Lâm đưa tay lên, nhìn vào lòng bàn tay mình. Những vết chai cũ đã mờ đi, nhưng cảm giác về quả bóng vẫn như còn đó, nóng hổi và đầy ám ảnh.
Cậu quay lưng đi, nhưng trong lòng biết rõ, bức tường mà cậu dựng lên bấy lâu nay đang bắt đầu xuất hiện những vết nứt đầu tiên bởi cái nắng mùa hạ và nụ cười của cô gái ấy.