Ánh nắng của buổi chiều hôm sau dường như còn gay gắt hơn cả ngày đầu Lâm chuyển đến. Những tán phượng vĩ đỏ rực ngoài cửa sổ lớp 11A2 bắt đầu xao động theo từng cơn gió hâm hấp nóng. Lâm vẫn ngồi đó, ở góc bàn cuối lớp, nhưng hôm nay sự hiện diện của cậu dường như đã trở thành tâm điểm ngầm của cả phòng.
Ngay sau khi tiếng chuông tan học vừa dứt, một tiếng rầm vang lên. Lê Quốc Phong đứng bật dậy, không thèm liếc nhìn Lâm một cái, hắn quăng chiếc túi đựng đồ thể thao lên vai rồi sải bước ra ngoài. Trước khi khuất sau cánh cửa, hắn còn cố tình để lại một cái nhìn đầy thách thức về phía góc lớp. Lâm vẫn bất động, chậm rãi thu dọn đống sách vở vương vãi trên bàn.
Nhưng "cơn bão" thực sự vẫn chưa chịu rời đi. Diệp An đã đứng đợi sẵn ở cửa từ bao giờ. Trên tay cô không còn là hộp sữa giấy, mà là một chiếc áo đấu màu xanh lam nhạt đã hơi bạc màu, phía sau lưng in số 5.
"Lâm, đợi đã!"
Lâm thở dài một hơi thật khẽ. Cậu đã cố ý nán lại muộn nhất để tránh cuộc chạm trán này, nhưng có vẻ như sự kiên trì của Diệp An còn cao hơn cả dự tính của cậu.
"Cậu lại định mời tôi vào đội bóng?" Lâm hỏi, giọng bình thản đến lạ lùng dù cậu thậm chí còn chưa ngẩng mặt lên nhìn.
"Lần này không phải chỉ là mời, mà là thỉnh cầu." An tiến lại gần, đặt chiếc áo số 5 lên mặt bàn của Lâm. "Đây là áo của anh trai mình ngày xưa. Anh ấy là một Chuyền hai, cũng là người đã dạy mình rằng trái tim của một đội bóng nằm ở đôi bàn tay của người dẫn dắt. Đội bóng hiện tại... thực sự đang chết dần, Lâm ạ."
Lâm nhìn vào chiếc áo đấu. Màu xanh ấy giống hệt màu của bầu trời trong trận chung kết định mệnh năm đó. Một cảm giác nhói đau xẹt qua tim. Cậu cầm chiếc áo lên, cảm nhận chất vải thô ráp đã qua bao lần giặt giũ. Đáng lẽ nó phải gợi lên niềm cảm hứng, nhưng với Lâm, nó chỉ gợi lại mùi thuốc sát trùng và tiếng còi xe cứu thương vang vọng trong đêm.
"Tôi đã nói rồi, An. Tôi không còn chơi bóng nữa." Lâm đặt chiếc áo lại chỗ cũ, đẩy nhẹ nó về phía cô. "Cậu nên tìm người khác. Trong trường này không thiếu những người cao ráo và nhiệt huyết."
"Nhưng họ không có đôi mắt của cậu!" An đột ngột cao giọng, đôi mắt cô rưng rưng nhưng chứa đầy sự quyết liệt. "Hôm qua, khi cậu nhặt quả bóng đó, mình đã thấy. Cậu không nhặt nó như một vật vô tri, cậu nhặt nó như nhặt một mảnh linh hồn mình bị đánh rơi. Tại sao cậu phải trốn chạy? Vì sợ thua? Hay vì một điều gì đó còn tệ hơn cả thất bại?"
Lâm đứng khựng lại. Câu hỏi của An giống như một lưỡi dao sắc lẹm rạch toang lớp vỏ bọc bình thản mà cậu đã dày công xây dựng suốt hai năm qua. Cậu ngước mắt lên, ánh nhìn trầm buồn thường ngày đột nhiên trở nên sắc lạnh, khiến An vô thức lùi lại một bước.
"Cậu không biết gì về tôi cả, nên đừng cố tỏ ra thấu hiểu." Lâm đeo ba lô lên vai, giọng nói lạnh lùng đến tàn nhẫn. "Sự nhiệt huyết của cậu có thể cứu được CLB, nhưng không cứu được những thứ đã vỡ vụn. Đừng lãng phí thời gian vào tôi nữa."
Cậu lướt qua cô, bước chân dứt khoát hướng ra hành lang. Diệp An đứng lặng giữa lớp học trống trải, bàn tay cô siết chặt chiếc áo đấu đến mức run rẩy. Cô là "Mặt trời nhỏ", cô chưa bao giờ chịu khuất phục trước bóng tối, nhưng lần này, sự lạnh lẽo phát ra từ Trần Hoàng Lâm khiến cô cảm thấy bất lực.
Lâm đi thẳng xuống nhà xe, nhưng thay vì lấy xe ra về, cậu lại đi vòng qua phía sau dãy nhà kho cũ. Ở đó có một bức tường gạch bỏ hoang, nơi không có ai qua lại. Cậu đứng đó, nhìn vào đôi bàn tay mình dưới ánh nắng chiều. Những ngón tay dài, khéo léo vốn được sinh ra để tạo nên những đường chuyền ảo diệu, giờ đây đang run rẩy.
Từ phía sân tập xa xa, tiếng quát tháo của Phong lại vang lên, kèm theo đó là tiếng bóng đập sàn khô khốc.
"Lại hỏng! Chuyền kiểu gì thế hả Bảo?"
"Xin lỗi, bóng đi thấp quá tôi không cứu kịp!" Tiếng Tiểu Bảo trả lời đầy mệt mỏi.
Lâm nhắm mắt lại. Trong đầu cậu, một sơ đồ chiến thuật tự động hiện ra. Cậu biết quả bóng vừa rồi lỗi ở đâu. Người chuyền đã không tính đến đà chạy của Phong, và Phong thì quá nôn nóng nên đã nhảy sớm một nhịp. Một lỗi cơ bản mà chỉ cần một Chuyền hai có đầu óc là có thể sửa chữa trong nháy mắt.
Cậu đưa tay lên không trung, vô thức thực hiện một động tác đẩy bóng giả định. Vút. Gió rít qua kẽ tay. Cảm giác ấy... nó vừa quen thuộc vừa xa lạ, vừa ngọt ngào vừa đắng ngắt.
Lâm mở mắt ra, bắt gặp bóng mình đổ dài trên bức tường gạch đỏ. Cậu là một "Kiến trúc sư", nhưng công trình duy nhất cậu không thể hoàn thiện chính là niềm tin vào bản thân mình.
Cậu quay bước đi, để lại sau lưng những tiếng bóng đập và tiếng kêu gào nhiệt huyết của những người bạn cùng trang lứa. Lâm nghĩ rằng mình đã chiến thắng được lời mời của An, nhưng cậu không biết rằng, chính cái khoảnh khắc cậu thực hiện động tác chuyền bóng giả định trong vô thức ấy, cậu đã thua cuộc trước chính đam mê của mình.
Chiều hôm đó, Diệp An không khóc. Cô ngồi trên băng ghế đá cạnh sân tập, mở cuốn sổ tay ra, gạch chéo dòng chữ "Thỉnh cầu" và thay bằng một từ duy nhất, viết bằng mực đỏ đậm:
"KHIÊU CHIẾN."
Nếu lời mời dịu dàng không có tác dụng, cô sẽ dùng cách của một vận động viên bóng chuyền thực thụ để lôi đối phương ra khỏi hang ổ của mình.