MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Tay Vào Nắng HạChương 4: Một nửa đội hình

Chạm Tay Vào Nắng Hạ

Chương 4: Một nửa đội hình

1,085 từ · ~6 phút đọc

Cánh cửa nhà kho cũ rít lên một tiếng khô khốc khi Diệp An đẩy nó ra. Ánh nắng chiều le lói xuyên qua những ô cửa kính bám đầy bụi, soi rõ những hạt bụi lờ lững nhảy múa trong không trung. Đây từng là phòng thay đồ của đội bóng chuyền trường Nam Ngạn – nơi từng treo đầy những tấm huy chương và rộn rã tiếng cười nói. Giờ đây, nó chỉ còn là một không gian sặc mùi ẩm mốc và sự im lặng đến đáng sợ.

Lâm đứng ở ngưỡng cửa, đôi mắt thâm trầm quan sát mọi thứ. Cậu không muốn vào, nhưng Diệp An đã lấy lý do “nhờ khiêng giúp thùng nước” để kéo cậu tới đây. Ánh mắt Lâm dừng lại ở một góc phòng, nơi những đôi giày cũ nằm lăn lóc, đế đã mòn vẹt.

"Đến rồi à? Lại còn dắt theo cái đuôi 'công tử' này nữa?"

Quốc Phong đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ mục, tay cầm cuộn băng keo quấn quanh các ngón tay. Hắn không ngẩng lên, nhưng giọng nói đầy sự hằn học vẫn vang vọng khắp căn phòng nhỏ. Cạnh hắn là một cậu bạn có vóc dáng nhỏ bé, đang hì hục bơm những quả bóng đã xẹp lép. Đó là Lý Tiểu Bảo. Thấy Lâm, Bảo dừng tay, nở một nụ cười tươi rói dù mồ hôi đang chảy ròng ròng trên trán.

"Chào cậu! Tớ là Tiểu Bảo, Libero của đội. Rất vui được gặp bạn cùng lớp của Phong."

Lâm gật đầu chào nhẹ, nhưng tâm trí cậu lại đang bận tính toán. Một, hai, ba... Tính cả Diệp An, đội bóng này chỉ có vỏn vẹn bốn người. Một đội bóng chuyền tiêu chuẩn cần sáu người trên sân, chưa tính dự bị. Đây không phải là một đội bóng, đây là một đống đổ nát.

"Chỉ bấy nhiêu thôi sao?" Lâm bất giác thốt ra suy nghĩ của mình.

Phong đứng phắt dậy, bước tới trước mặt Lâm. Khoảng cách chiều cao giữa hai người không quá lớn, nhưng sự lực lưỡng của Phong tạo ra một áp lực nặng nề.

"Phải, chỉ bấy nhiêu thôi. Những kẻ khác đã bỏ đi hết khi biết năm nay ban giám hiệu sẽ cắt kinh phí nếu chúng tôi không lọt vào top 3 liên trường. Bọn họ gọi chúng tôi là lũ rảnh rỗi, là kẻ mộng mơ." Phong gằn giọng. "Còn cậu, cậu đứng ngoài đó và thương hại chúng tôi sao?"

"Phong, dừng lại đi!" An bước lên chắn giữa hai người. Cô nhìn Lâm, ánh mắt kiên định thường ngày bỗng có chút gợn buồn. "Đúng như Lâm thấy, bọn mình chỉ là một nửa đội hình. Không có Chuyền hai chính thức, không có tay đập biên thứ hai, và cũng chẳng có huấn luyện viên. Nhưng bọn mình vẫn tập. Dù chỉ là tập phát bóng vào tường, hay tập cứu bóng đến rách cả gối."

Lâm nhìn xuống sàn gỗ. Những vết xước dài, những mảng màu loang lổ của thời gian hiện ra rõ mồn một. Cậu bỗng nhớ về đội bóng cũ của mình, nơi có đầy đủ trang thiết bị hiện đại, có những bài tập khoa học. Nhưng ở đây, trong cái nhà kho rách nát này, cậu lại thấy một thứ mà đội bóng chuyên nghiệp ngày xưa của cậu đôi khi thiếu mất: Một sự bướng bỉnh đến điên rồ.

Tiểu Bảo lên tiếng, giọng cậu nhóc đầy tự hào dù đang phải cầm một quả bóng đã bạc màu: "Lâm biết không, đội trưởng của bọn tớ ngày trước – anh trai chị An – đã nói rằng: 'Bóng chuyền không dành cho những người cao nhất, mà dành cho những người không để quả bóng chạm đất'. Bọn tớ sẽ không để CLB này biến mất đâu."

Lâm cảm thấy ngực mình thắt lại. Một nửa đội hình, một nửa giấc mơ, và những con người đang cố vá víu mọi thứ bằng lòng tự trọng cuối cùng. Cậu quan sát bàn tay của Tiểu Bảo – chúng chằng chịt những vết sẹo nhỏ và vết chai vì lăn xả trên sàn. Cậu nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và tập luyện quá độ của Phong. Và cuối cùng, cậu nhìn vào Diệp An – cô gái đang dùng cả thanh xuân để bảo vệ một di sản đã gần như lụi tàn.

"Băng chuyền bóng hỏng rồi." Lâm đột ngột nói, chỉ tay về phía chiếc xe đẩy đựng bóng cũ kỹ ở góc phòng. "Nếu các cậu cứ tập với những quả bóng thiếu áp suất thế này, cảm giác tay sẽ bị sai lệch hoàn toàn. Khi vào thi đấu thật, các cậu sẽ không kiểm soát được lực đập."

Cả ba người sững sờ nhìn Lâm. Đó là lần đầu tiên cậu nói một câu dài đến thế, và quan trọng hơn, đó là lời nhận xét của một người có chuyên môn cực cao.

"Mặc kệ tôi, tôi chỉ nói thế thôi." Lâm nhận ra mình vừa lỡ lời, cậu nhanh chóng quay lưng đi.

"Cậu định chạy trốn đến bao giờ nữa, Lâm?" Tiếng của Diệp An vang lên phía sau, không còn sự vui vẻ thường ngày mà đầy vẻ chất vấn. "Cậu có thể chối bỏ việc gia nhập, nhưng cậu không thể chối bỏ việc trái tim cậu vẫn đập theo nhịp của quả bóng đó. Một nửa đội hình của chúng tôi đang đợi một mảnh ghép... và mảnh ghép đó chính là cậu."

Lâm không quay đầu lại. Cậu bước nhanh ra khỏi nhà kho, để lại sau lưng bóng tối và những ánh mắt đầy kỳ vọng. Nhưng trong tâm trí cậu, hình ảnh chiếc áo số 5 bạc màu và nụ cười của Tiểu Bảo cứ quẩn quanh không dứt.

Cậu đi dọc sân trường, nắng hạ đã bớt gắt nhưng không khí vẫn hầm hập. Lâm đưa tay lên tai, định bật nhạc thật to để xóa tan những âm thanh vừa rồi, nhưng ngón tay cậu dừng lại ở nút nguồn. Cậu chợt nhận ra, điều đáng sợ nhất không phải là tiếng còi xe cứu thương trong ký ức, mà là sự im lặng chết chóc trong căn nhà kho vừa rồi khi không có tiếng bóng đập sàn.

Một nửa đội hình... và một nửa linh hồn đang vỡ vụn của chính cậu. Liệu hai thứ đó có thể ghép lại thành một sự khởi đầu mới?