MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Tay Vào Nắng HạChương 5: Cú phát bóng lạc đường

Chạm Tay Vào Nắng Hạ

Chương 5: Cú phát bóng lạc đường

1,117 từ · ~6 phút đọc

Chiều thứ Sáu, sân sau trường THPT Nam Ngạn chìm trong một bầu không khí oi nồng đặc trưng của những ngày sát hè. Tiếng ve sầu râm ran trên những cành phượng già như càng làm tăng thêm sự sốt ruột của nhóm người đang có mặt dưới sân bê tông.

Lâm đang dắt chiếc xe đạp cũ băng ngang qua lối đi hẹp để ra cổng trường. Cậu vẫn đeo chiếc tai nghe chụp quen thuộc, nhưng hôm nay, cậu không bật nhạc. Một thói quen kỳ lạ mới hình thành: cậu muốn nghe âm thanh thực tại, dù nó làm cậu đau lòng.

Bốp! Xoạch!

"Khốn kiếp! Lại trượt!"

Tiếng gầm của Quốc Phong vang lên, át cả tiếng gió. Lâm dừng bước, ánh mắt vô thức liếc về phía sân bóng. Phong đang đứng ở vạch cuối sân, khuôn mặt đỏ bừng vì giận dữ. Dưới chân hắn là ba quả bóng nằm lăn lóc, và quả thứ tư vừa mới bay vọt qua hàng rào lưới, đâm thẳng vào bụi rậm phía sau nhà kho.

"Tập trung vào, Phong! Cậu đang dùng quá nhiều sức tay mà quên mất điểm rơi của lòng bàn tay rồi!" Diệp An đứng bên cạnh cột lưới, tay cầm cuốn sổ tay, giọng nói dù cố giữ bình tĩnh nhưng không giấu nổi sự mệt mỏi.

"Nói thì dễ lắm!" Phong quát lại, mồ hôi chảy ròng ròng xuống cằm. "Cái lưới này rách nát, quả bóng thì nhẹ hẫng như bong bóng bay, bảo tôi làm sao cảm nhận được lực?"

Lý Tiểu Bảo vừa chạy đi nhặt bóng về, thở không ra hơi: "Phong ơi, bình tĩnh đi. Để tớ tung bóng lại cho cậu phát kiểu tấn công nhé?"

Lâm đứng lặng bên chiếc xe đạp, bàn tay siết chặt ghi đông. Trong đầu cậu, những thông số kỹ thuật tự động nhảy múa như một bản năng của "kiến trúc sư". Gió hướng Đông Bắc, tốc độ khoảng 3m/s. Phong đang đứng hơi chếch về bên trái, trọng tâm dồn quá nhiều vào gót chân. Nếu cứ đà này, cú phát bóng tiếp theo sẽ tiếp tục bay ra ngoài biên.

"Này! Cậu kia!" Phong đột ngột chỉ tay về phía Lâm, dường như hắn đang cần một chỗ để trút cơn giận. "Cái tên mọt sách kia! Đứng đó nhìn cái gì? Thấy bọn này thảm hại lắm đúng không? Có giỏi thì vào đây mà làm thử, hay chỉ biết đứng đó đeo tai nghe ra vẻ thanh cao?"

An định lên tiếng can ngăn nhưng Lâm đã bước tới. Cậu dựng xe đạp vào gốc cây, chậm rãi tháo chiếc tai nghe quàng lên cổ. Cả sân bóng bỗng chốc rơi vào một sự im lặng kỳ lạ. Lâm bước qua khe hở hàng rào, tiến về phía quả bóng đang nằm lẻ loi giữa sân.

"Tôi không thích bị gọi là mọt sách." Lâm nói, giọng đều đều, không một chút gợn sóng.

Cậu nhặt quả bóng lên. Một cảm giác lạnh toát truyền từ lớp da bóng vào lòng bàn tay. Lâm đứng ở vạch phát bóng, đúng vị trí mà Phong vừa đứng. Cậu xoay quả bóng trên tay, tìm điểm van. Những ngón tay dài khéo léo miết nhẹ lên bề mặt da sần sùi. Cả thế giới xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại cậu, quả bóng, và khoảng không gian phía bên kia lưới.

"Nhìn cho kỹ." Lâm thì thầm.

Cậu tung quả bóng lên. Đường tung hoàn hảo đến mức quả bóng như đứng yên trong không trung, không hề xoáy một vòng nào. Lâm bật nhảy. Động tác của cậu không mạnh bạo như Phong, mà thanh thoát và nhịp nhàng như một vũ công.

Chát!

Một tiếng nổ gọn khốc vang lên. Lòng bàn tay Lâm tiếp xúc chính xác vào tâm quả bóng. Trái bóng không bay cầu vồng, mà đi theo một đường thẳng tắp, xé toang không khí. Nó lao qua sát mép lưới, rồi đột ngột "rụng" xuống ngay sát vạch vôi cuối sân đối diện – một cú Jump Float (Phát bóng bay) kinh điển.

Quả bóng đập đất, nảy lên rồi lăn dài vào góc tường.

Phong đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt mở to hết cỡ. Diệp An đánh rơi cả cây bút trong tay, miệng há hốc. Tiểu Bảo thì thét lên một tiếng kinh ngạc: "Trời ơi... bóng không xoáy! Nó vừa mới đổi hướng ở sát lưới kìa!"

Lâm tiếp đất nhẹ nhàng, hơi thở vẫn đều đặn như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cậu nhìn vào lòng bàn tay mình, nơi vẫn còn cảm giác rung động nhẹ từ cú chạm. Một tia sáng lướt qua đôi mắt trầm buồn của cậu, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi nỗi sợ hãi cũ kỹ.

"Cú phát bóng đó..." An lắp bắp, cô chạy lại gần Lâm. "Lâm, cậu... cậu là một vận động viên thực thụ! Đó là kỹ thuật cực khó, không một ai ở trường này làm được cả!"

Phong nghiến răng, bước tới túm lấy cổ áo Lâm, nhưng không phải để đánh, mà là để chất vấn: "Cậu là ai? Một tên có kỹ thuật thế này tại sao lại giả vờ không biết chơi? Cậu đang trêu đùa bọn tôi đấy à?"

Lâm gỡ tay Phong ra, đôi mắt cậu lại trở về vẻ lạnh lùng như mặt hồ mùa đông.

"Tôi đã nói là cú phát bóng đó 'lạc đường' thôi." Lâm quay lưng đi, bước chân có chút vội vã như đang chạy trốn. "Đừng hy vọng gì ở tôi. Một cú phát bóng không thay đổi được sự thật là đội bóng này vẫn đang tan rã."

Lâm dắt xe đi thẳng ra cổng trường, không ngoảnh đầu lại lấy một lần. Cậu không thấy được phía sau lưng, Diệp An đang nhìn theo bóng lưng cậu với một niềm tin mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cô cúi xuống nhặt cây bút lên, bàn tay run run vì xúc động.

"Mảnh ghép cuối cùng... không chỉ là một Chuyền hai." An thì thầm, nụ cười rạng rỡ trở lại trên môi. "Chúng ta vừa tìm thấy một 'Kiến trúc sư' thực thụ rồi."

Đêm đó, Lâm nằm trong phòng, nhìn lên trần nhà. Cảm giác da bóng chạm vào lòng bàn tay chiều nay vẫn không tan biến. Cậu lật bàn tay mình lại, nhìn những ngón tay trong bóng tối. Cậu đã thề không bao giờ chạm tay vào bóng, nhưng chiều nay, cơ thể cậu đã phản bội lại lời thề đó.

Thanh xuân là một liều thuốc độc ngọt ngào, và Lâm biết, cậu bắt đầu bị "nghiện" lại cảm giác được đứng dưới nắng hạ lần nữa.