MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Tay Vào Nắng HạChương 6: Bí mật dưới ngăn bàn

Chạm Tay Vào Nắng Hạ

Chương 6: Bí mật dưới ngăn bàn

1,008 từ · ~6 phút đọc

Sáng thứ Hai, lớp 11A2 chìm trong bầu không khí uể oải sau kỳ nghỉ cuối tuần. Trần Hoàng Lâm đến lớp sớm hơn thường lệ, có lẽ vì những giấc mơ ngắt quãng về quả bóng bay lạc chiều thứ Sáu khiến cậu chẳng thể ngủ ngon. Cậu ngồi lặng lẽ ở góc bàn quen thuộc, đôi mắt nhìn xa xăm ra khoảng sân trường vẫn còn đọng những giọt sương sớm trên lá bằng lăng.

Khi tiếng chuông báo hiệu tiết học đầu tiên sắp bắt đầu, Diệp An mới hớt hải chạy vào lớp. Tóc cô có vài sợi bung ra khỏi chiếc dây buộc đuôi ngựa, gương mặt đỏ bừng vì chạy nhanh. Vừa ngồi xuống chỗ của mình, cô vô ý làm rơi chiếc cặp sách, khiến đống giấy tờ bên trong văng tung tóe về phía ngăn bàn của Lâm.

"Ôi, mình xin lỗi!" An vội vàng cúi xuống nhặt.

Lâm cũng cúi người định giúp cô thu dọn. Nhưng ngay khi bàn tay cậu chạm vào một tập giấy kẹp bìa da cũ kỹ, đôi mắt cậu chợt khựng lại. Đó không phải là giáo trình hay sổ tay quản lý CLB của An.

Bên trong ngăn bàn của Lâm, từ lúc nào không biết, đã kẹt một tấm ảnh cũ bị ố vàng ở bốn góc. Có lẽ trong lúc dọn dẹp ngăn bàn từ tuần trước, Lâm đã vô tình để nó trượt vào khe gỗ hẹp mà không hay biết. Diệp An, với sự nhanh nhẹn và tò mò bẩm sinh, đã nhìn thấy nó trước khi Lâm kịp thu hồi.

"Đừng chạm vào!" Lâm gằn giọng, giọng nói vốn dĩ trầm tĩnh nay bỗng run rẩy một cách bất thường.

Nhưng An đã kịp nhìn thấy. Trong ảnh là một đội bóng chuyền nam thiếu niên đang nâng cao chiếc cúp bạc. Ở giữa đội hình, một cậu thiếu niên với nụ cười rạng rỡ nhất, đôi mắt sáng bừng đầy kiêu hãnh đang khoác vai một người bạn khác. Chàng trai đó, dù trông trẻ hơn và tràn đầy sức sống hơn, nhưng không thể nhầm lẫn được – đó chính là Trần Hoàng Lâm của ba năm trước.

Không gian giữa hai người bỗng chốc đặc quánh lại. Diệp An trố mắt nhìn Lâm, rồi lại nhìn tấm ảnh. Cô chưa bao giờ thấy Lâm cười như thế. Trong tấm ảnh, cậu không phải là một "Kiến trúc sư tĩnh lặng" với đôi mắt u buồn, mà là một "linh hồn" thực thụ của sân đấu.

"Cậu là... thành viên của đội tuyển trẻ thành phố?" An thì thầm, giọng cô nghẹn lại vì ngạc nhiên. "Lâm, tại sao một người ở đỉnh cao như thế lại..."

"Tôi đã bảo là đừng nhìn!" Lâm giật phắt tấm ảnh khỏi tay An, vò nát nó trong lòng bàn tay. Đôi vai cậu run lên bần bật. Nỗi đau giấu kín bấy lâu như một con đập vỡ tung, càn quét qua mọi rào cản lý trí.

"Cậu nhìn thấy người đứng cạnh tôi trong ảnh không?" Lâm chỉ vào đống giấy nát trong tay, giọng cậu lạc đi. "Đó là người bạn thân nhất của tôi. Và chính đôi bàn tay này... chính đường chuyền sai lầm của tôi đã khiến cậu ấy vĩnh viễn không thể đi lại bình thường được nữa. Cậu hiểu chưa? Tôi không phải thiên tài, tôi là một kẻ tội đồ!"

Cả lớp bỗng chốc im phăng phắc. Quốc Phong, người vừa bước vào cửa, cũng đứng sững lại khi nghe thấy những lời cay đắng đó. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng đằng sau sự lạnh lùng của Lâm lại là một hố sâu tuyệt vọng đến thế.

Diệp An lặng người. Cô nhìn thấy những giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương Lâm. Cô không còn thấy một kẻ kiêu ngạo, cô chỉ thấy một đứa trẻ đang lạc lối trong mê cung của sự tự trách.

"Lâm... mình không biết..." An nói khẽ, cô tiến lại một bước, nhưng Lâm đã lùi lại, va mạnh vào cạnh bàn.

"Bóng chuyền không phải là trò chơi, An ạ. Với một số người, nó là mạng sống. Và tôi đã tước đoạt mạng sống đó của bạn mình. Vậy nên, đừng bao giờ nhắc đến việc tôi quay lại sân đấu nữa."

Lâm vơ lấy cặp sách, bỏ mặc tiết học sắp bắt đầu mà lao ra khỏi lớp. Cậu chạy đi, không biết mình đi đâu, chỉ muốn thoát khỏi cái nhìn đầy cảm thông của An và ánh mắt sững sờ của Phong.

An ngồi thẫn thờ xuống ghế, bàn tay cô chạm vào ngăn bàn gỗ lạnh lẽo. Dưới khe hẹp mà tấm ảnh vừa rơi ra, vẫn còn một mảnh giấy nhỏ bị sót lại. Cô nhẹ nhàng rút nó ra. Đó là một bản vẽ tay đã cũ, miêu tả một quỹ đạo bay của quả bóng với những ghi chú chi tiết về lực gió và điểm chạm.

Lâm chưa bao giờ từ bỏ bóng chuyền. Cậu vẫn luôn phân tích nó, vẽ về nó, và sống cùng nó trong bóng tối của ngăn bàn. Cậu chỉ là đang quá sợ hãi ánh nắng mặt trời.

"Phong..." An ngước lên nhìn Quốc Phong đang đứng gần đó. "Cậu ấy không ghét bóng chuyền. Cậu ấy chỉ đang ghét chính bản thân mình thôi."

Phong không nói gì, hắn nắm chặt quai ba lô, nhìn ra hướng Lâm vừa chạy đi. Lần đầu tiên, trong lòng tay đập nóng tính này không còn sự bực tức, mà là một cảm giác nặng nề khó tả.

Bí mật dưới ngăn bàn đã bị phơi bày. Lớp vỏ bọc của Lâm đã vỡ vụn. Và dưới ánh nắng mùa hạ đang bắt đầu thiêu đốt, Diệp An biết rằng, cô không thể chỉ mời Lâm vào đội nữa. Cô phải giúp cậu tha thứ cho chính mình. Bởi vì, nếu không có "Kiến trúc sư", những đường tấn công của Phong sẽ mãi mãi chỉ là những cú đập vô hồn vào hư không.