MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Tay Vào Nắng HạChương 7: Điều kiện của sự trở lại

Chạm Tay Vào Nắng Hạ

Chương 7: Điều kiện của sự trở lại

873 từ · ~5 phút đọc

Sau cơn bùng nổ ở lớp học, Trần Hoàng Lâm biến mất khỏi trường trong suốt hai ngày. Những cuộc điện thoại của Diệp An chỉ nhận lại những hồi chuông dài vô vọng hoặc thông báo thuê bao không liên lạc được. Sự im lặng của Lâm giống như một hố đen, nuốt chửng mọi hy vọng vừa nhen nhóm của câu lạc bộ bóng chuyền Nam Ngạn.

Chiều muộn ngày thứ ba, Diệp An không tìm Lâm ở lớp, cũng không đợi ở cổng trường. Cô đạp xe đến một khu chung cư cũ nằm sâu trong con hẻm nhỏ – địa chỉ cô đã phải vất vả xin từ giáo viên chủ nhiệm. Dưới chân cầu thang chung cư, cô thấy Lâm đang ngồi đó, trên môi không còn chiếc tai nghe quen thuộc, chỉ có đôi bàn tay đang đan chặt vào nhau, run rẩy nhẹ dưới ánh đèn đường vàng vọt.

“Cậu định trốn tránh đến bao giờ?” An bước tới, bóng cô đổ dài lên người Lâm.

Lâm ngước lên, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ. “Cậu không thấy sợ tôi sao? Một kẻ đã phá hủy giấc mơ của người khác, liệu có tư cách gì để tiếp tục chạm vào quả bóng đó?”

An ngồi xuống bậc thềm cạnh cậu, hơi thở cô vẫn còn dồn dập vì quãng đường xa. Cô không an ủi theo kiểu sáo rỗng. Cô mở cuốn sổ tay, lật đến một trang giấy đã cũ, trên đó có dán một tờ báo cắt rời: “Bi kịch của giải trẻ: Một tài năng phải giải nghệ vì chấn thương cột sống.”

“Mình đã đọc về vụ tai nạn đó. Cậu bạn ấy tên là Minh, đúng không?” An nói khẽ. “Nhưng Lâm này, cậu có biết tại sao Minh lại nhảy lên để cứu đường chuyền quá cao đó của cậu không? Không phải vì cậu ấy bị buộc phải làm thế. Mà vì cậu ấy tin cậu. Cậu ấy tin rằng nếu cậu chuyền, nghĩa là bóng vẫn còn trong cuộc. Niềm tin đó không phải là cái tội, và sai lầm đó... cũng không phải là một bản án chung thân.”

Lâm cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng. “Cậu thì biết gì chứ? Cậu ấy hiện tại phải ngồi xe lăn, còn tôi thì đứng đây, hít thở và chơi bóng. Đó là một sự sỉ nhục.”

“Vậy thì hãy biến nó thành sự đền đáp!” An đứng bật dậy, giọng cô vang lên đầy sức mạnh. “Anh trai mình từng nói, cách duy nhất để tạ lỗi với một đường bóng hỏng là thực hiện một đường bóng hoàn hảo tiếp theo. Lâm, câu lạc bộ bóng chuyền Nam Ngạn sắp bị giải thể. Nếu cậu không giúp, giấc mơ của mình, của Phong, của Tiểu Bảo cũng sẽ vỡ vụn. Cậu muốn sưu tập thêm bao nhiêu sự đổ nát nữa mới vừa lòng?”

Lâm im lặng. Những lời của An giống như những đợt sóng va vào vách đá, từng chút một bào mòn sự cứng nhắc trong lòng cậu. Cậu nhìn đôi bàn tay mình – đôi bàn tay mà Minh từng khen là “đôi tay của một vị thần kiến trúc”.

“Được rồi.” Lâm đứng dậy, phủi bụi trên quần. Ánh mắt cậu đột ngột thay đổi, trở nên sắc lạnh và tập trung đến mức An phải rùng mình. “Tôi sẽ quay lại. Nhưng với một điều kiện.”

“Điều kiện gì? Cứ nói đi, mình sẽ làm tất cả!” An mừng rỡ.

“Tôi sẽ không vào đội với tư cách một thành viên chính thức ngay lập tức.” Lâm nhìn thẳng vào mắt An. “Trong vòng một tuần, tôi sẽ là 'huấn luyện viên' lâm thời. Nếu trong một tuần đó, Quốc Phong không thể đập trúng một đường chuyền nào của tôi theo đúng ý tôi muốn, tôi sẽ rời đi mãi mãi. Và cậu không được phép ngăn cản.”

An khựng lại. Cô biết Quốc Phong nóng nảy thế nào, và Lâm thì lại quá khắt khe. Ép hai cực nam châm cùng dấu lại gần nhau chính là một sự mạo hiểm điên rồ.

“Và còn một điều nữa,” Lâm nói thêm, giọng trầm xuống. “Đừng bao giờ nhắc lại tên của Minh trước mặt tôi. Một khi tôi bước vào sân, tôi chỉ là Trần Hoàng Lâm của Nam Ngạn, không phải thiên tài của bất cứ đội tuyển nào cả.”

“Đồng ý!” An chìa tay ra, đôi mắt rạng rỡ như nắng hạ. “Chào mừng cậu quay lại với thế giới của chúng ta.”

Lâm không bắt tay cô. Cậu chỉ bước qua, hướng về phía sân trường đang chìm trong bóng tối. “Ngày mai, 5 giờ chiều. Bảo Phong chuẩn bị tinh thần đi. Tôi sẽ không nương tay chỉ vì chúng ta cùng lớp đâu.”

Dưới ánh đèn đường lờ mờ, Diệp An nhìn theo bóng Lâm. Cô biết, "điều kiện" này thực chất là một bài kiểm tra mà Lâm dành cho chính mình. Cậu đang cố gắng dùng sự khắc nghiệt để che đậy nỗi sợ hãi bên trong. Nhưng ít nhất, "Kiến trúc sư" đã chịu cầm lại bản vẽ. Thanh xuân của họ, từ giây phút này, mới thực sự bắt đầu rực cháy.