Đúng 5 giờ chiều, nhà thể chất cũ của trường Nam Ngạn không còn vẻ im lìm thường thấy. Diệp An đã đến từ sớm, cô lau dọn lại những mảng bám bụi trên mặt sàn bê tông phủ nhựa cũ kỹ. Quốc Phong và Tiểu Bảo đứng đó, người thì hầm hầm sát khí, người thì hồi hộp đến mức liên tục hít thở sâu.
Lâm xuất hiện ở cửa. Cậu không mặc áo phông rộng thùng thình hay đeo tai nghe như mọi ngày. Cậu khoác lên mình bộ đồ thể thao gọn gàng, đôi giày chuyên dụng màu trắng đế cao su bám sàn được thắt dây kỹ lưỡng. Khoảnh khắc đôi chân cậu bước qua vạch vôi trắng của sân đấu, một luồng điện xẹt qua sống lưng. Cảm giác này... đã bao lâu rồi cậu không được trải nghiệm?
Sàn gỗ dưới chân hơi lún nhẹ, tiếng giày ma sát vang lên kít kít nghe thật chói tai nhưng cũng đầy mời gọi. Lâm cúi xuống, chạm lòng bàn tay vào mặt sàn. Nó lạnh, hơi ẩm, nhưng mang theo hơi thở của những trận đấu đã qua. Một cảm giác tê dại bắt đầu lan tỏa từ đầu ngón tay.
"Đến rồi thì bắt đầu đi, đừng có đứng đó mà vuốt ve mặt đất nữa!" Phong hét lên, giọng điệu không giấu nổi sự mất kiên nhẫn.
Lâm đứng dậy, khuôn mặt cậu trở lại vẻ tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Cậu không nhìn Phong, chỉ nhìn về phía giỏ bóng. "Tiểu Bảo, cậu đứng vị trí Libero. Diệp An, cậu tung bóng cho tôi. Phong, chuẩn bị đập."
"Cái gì? Để con gái tung bóng á? Cậu coi thường tôi à?" Phong vứt quả bóng đang cầm trên tay xuống sân.
Lâm ngước mắt nhìn thẳng vào Phong, ánh mắt sắc lẹm của một kẻ điều phối thực thụ: "Tôi không coi thường cậu. Tôi đang kiểm tra xem cậu có thực sự biết đập bóng không, hay chỉ là một gã to xác thích đập bóng vào lưới. An, bắt đầu đi."
Diệp An khẽ gật đầu, cô tung quả bóng lên cao một cách vụng về. Quả bóng bay chệch về phía sau Lâm. Đó là một đường bóng lỗi cho bất kỳ chuyền hai nào. Phong cười nhạt, định bụng sẽ xem Lâm bẽ mặt.
Nhưng không. Lâm lùi lại hai bước bằng một bộ pháp nhanh đến mức mắt thường khó lòng theo kịp. Cậu bật nhảy, hai cánh tay giơ lên cao. Khi quả bóng chạm vào mười đầu ngón tay của Lâm, một âm thanh tách nhẹ nhàng vang lên. Cảm giác da bóng nhám và ấm áp truyền vào từng dây thần kinh. Lâm khẽ uốn cong các ngón tay, dùng cổ tay đẩy bóng đi một quỹ đạo hình parabol hoàn hảo, treo lơ lửng ngay trước mặt Phong ở vị trí biên số 4.
Đường chuyền đó không quá nhanh, không quá chậm. Nó giống như một lời mời gọi, như thể quả bóng đang dừng lại giữa không trung để chờ đợi bàn tay của kẻ tấn công.
Phong sững sờ trong một tích tắc vì chưa bao giờ được nhận một đường bóng "ngọt" đến thế. Hắn cuống cuồng bật nhảy, nhưng vì chuẩn bị không kịp, cú đập của hắn chỉ quẹt trúng mép bóng, khiến nó rơi thẳng xuống chân mình.
"Thấp quá à?" Tiểu Bảo ngơ ngác hỏi.
"Không." Phong nghiến răng, mặt đỏ bừng. "Đường bóng đó... nó hoàn hảo đến mức khiến tôi bị khớp."
Lâm tiếp đất, ánh mắt vẫn lạnh lùng. "Lần một. Cậu còn 99 lần nữa để lãng phí. Nếu cậu không thể đập trúng một quả bóng đã được dâng tận miệng, thì tốt nhất hãy rời khỏi sân này đi."
"Cậu nói cái gì?!" Phong lao đến định túm cổ áo Lâm, nhưng Diệp An đã chen vào giữa.
"Phong! Cậu không thấy sao? Lâm đã di chuyển để cứu đường bóng hỏng của tớ và biến nó thành một cơ hội mười mươi. Lỗi là ở cậu đã không quan sát chuyền hai!"
Suốt hai tiếng đồng hồ sau đó, sân tập trở thành một "địa ngục" thực sự. Lâm không nói nhiều, cậu chỉ chuyền. Chuyền đi chuyền lại, mỗi lần một kiểu khác nhau để thử thách khả năng thích nghi của Phong. Mồ hôi của Lâm bắt đầu thấm đẫm chiếc áo phông, những ngón tay vốn thanh mảnh giờ đã đỏ ửng vì phản lực của quả bóng. Nỗi sợ về Minh vẫn còn đó, lởn vởn trong đầu mỗi khi cậu tung người lên cao, nhưng áp lực từ thực tại và sự kiên trì của An đã đẩy cậu đi xa hơn cậu tưởng.
Đến quả bóng thứ 80, Phong đã kiệt sức. Hắn nằm vật ra sàn, lồng ngực phập phồng như bễ lò rèn. Lâm vẫn đứng đó, cầm quả bóng cuối cùng, mồ hôi chảy dọc xuống cằm, đôi mắt vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ.
"Đứng dậy." Lâm nói, giọng khàn đi. "Vẫn chưa đập trúng quả nào ra hồn cả."
"Khốn khiếp..." Phong chống tay xuống sàn, gân xanh nổi đầy trên trán. Hắn chưa từng bị ai ép đến mức này, nhất là bởi một gã mà hắn từng gọi là mọt sách. Nhưng trong thâm tâm, Phong bắt đầu nể phục. Những đường chuyền của Lâm không chỉ là toán học, chúng có linh hồn. Chúng như đang nói với hắn rằng: Hãy mạnh mẽ lên, tôi đã dọn đường sẵn cho cậu rồi.
Tiểu Bảo đứng bên cạnh, mắt sáng rực. Cậu nhóc chưa bao giờ thấy một buổi tập nào chất lượng đến thế. "Chị An, chị thấy không? Anh Lâm thực sự đang biến Phong thành một con quái vật!"
Diệp An lặng lẽ mỉm cười, tay cô vẫn siết chặt cuốn sổ tay. Cô nhìn vào đôi bàn tay đang run rẩy vì mỏi của Lâm khi cậu chạm tay vào sàn gỗ để lấy đà cho quả tiếp theo. Cậu ấy đang đau, cô biết. Nhưng cái đau đó là cái đau của sự tái sinh.
"Lần cuối." Lâm tung bóng.
Quốc Phong hét lên một tiếng xé toang không gian, hắn lấy đà từ tận vạch cuối sân, bật nhảy như một chiếc lò xo bị nén chặt. Lần này, hắn không nhìn quả bóng, hắn nhìn vào đôi tay của Lâm. Khi Lâm đẩy bóng đi, Phong cảm nhận được nhịp đập chung của cả hai.
BÙM!
Quả bóng bị đập thẳng xuống sân đối diện với một lực khủng khiếp, tiếng nổ vang vọng khắp nhà thể chất cũ. Nó nảy lên cao đến tận trần nhà trước khi rơi xuống.
Cả sân tập im lặng. Phong rơi xuống, quỳ một gối trên sàn, thở dốc. Lâm đứng yên, nhìn vết đỏ rực trong lòng bàn tay mình. Cảm giác tê dại ban đầu đã biến thành một luồng nhiệt nóng bỏng.
Cậu đã chạm tay vào sàn gỗ lần nữa. Và lần này, không có ai bị thương. Chỉ có niềm đam mê đang âm ỉ cháy lại từ đống tro tàn.