MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Tay Vào Nắng HạChương 9: Ánh nhìn rực lửa của Phong

Chạm Tay Vào Nắng Hạ

Chương 9: Ánh nhìn rực lửa của Phong

955 từ · ~5 phút đọc

Cả nhà thể chất im bặt sau cú đập bóng sấm sét của Phong. Tiếng quả bóng da nảy lộc cộc trên sàn bê tông, nhỏ dần rồi lăn vào góc tối, nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng.

Phong vẫn duy trì tư thế quỳ một chân, lồng ngực phập phồng dữ dội. Mồ hôi nhỏ thành từng giọt, thấm đẫm xuống sàn đấu, tạo thành một khoảng sẫm màu. Hắn ngước mắt lên. Ánh nhìn lúc này không còn là sự nóng nảy, xốc nổi hay khinh miệt thường thấy. Đó là một ánh nhìn rực lửa – thứ ánh sáng của một con thú săn vừa tìm thấy con mồi xứng tầm, hoặc đúng hơn, là một chiến binh vừa tìm thấy vị tướng có thể dẫn dắt mình đi đến chiến thắng.

"Cái đó..." Phong khàn giọng nói, đôi bàn tay đỏ rực vì lực va chạm mạnh. "Cái đường chuyền đó... tại sao nó lại đứng yên?"

Lâm không đáp ngay. Cậu lặng lẽ cúi xuống, nhặt chiếc tai nghe đã bỏ quên trên ghế dự bị, quàng lại lên cổ như một thói quen tự vệ. Nhưng đôi mắt cậu vẫn ghim chặt vào Phong. Cậu thấy được sự khao khát đến cháy lòng trong mắt đối phương – thứ khao khát mà ba năm qua cậu đã cố tình dập tắt trong chính mình.

"Nó không đứng yên." Lâm lạnh nhạt nói, nhưng tông giọng đã bớt đi phần gay gắt. "Nó chỉ di chuyển theo quỹ đạo mà cậu có thể xử lý tốt nhất dựa trên sải tay và lực bật của cậu. Tôi chỉ đơn giản là loại bỏ những biến số thừa thãi."

"Loại bỏ biến số?" Phong đứng phắt dậy, bước về phía Lâm. Khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn một sải tay. "Cậu gọi cú chuyền vừa rồi là tính toán sao? Không, nó giống như cậu đã đặt quả bóng vào tay tôi vậy. Tôi chưa bao giờ... chưa bao giờ cảm thấy mình mạnh mẽ đến thế khi ở trên không trung."

Tiểu Bảo từ phía sau lao tới, nhảy cẫng lên ôm lấy vai Phong: "Tuyệt đỉnh! Phong ơi, cậu vừa mới 'hóa rồng' đấy à? Còn anh Lâm, anh đúng là một quái vật! Em thề là em chưa thấy ai chuyền bóng mà không cần nhìn người như anh!"

Diệp An đứng bên cột lưới, bàn tay siết chặt cuốn sổ tay đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Cô mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng chứa đựng cả sự xúc động. Cô nhìn thấy sự thay đổi. Phong, kẻ vốn chỉ tin vào sức mạnh cơ bắp, lần đầu tiên biết khuất phục trước kỹ thuật. Và Lâm, kẻ vốn chỉ sống trong bóng tối của tội lỗi, lần đầu tiên để lộ ra bản năng của một "Kiến trúc sư" thực thụ.

"Điều kiện của cậu..." Phong đột ngột lên tiếng, ánh mắt rực lửa vẫn không rời khỏi Lâm. "Một tuần huấn luyện viên lâm thời đúng không? Quên nó đi."

Lâm hơi nhướng mày, đôi mắt thâm trầm thoáng chút nghi hoặc.

"Gia nhập chính thức đi." Phong đưa bàn tay to bản, chai sạn về phía Lâm. "Tôi ghét cái cách cậu tỏ ra cao thượng đứng ngoài nhìn vào. Nếu cậu có thể chuyền như thế, tôi sẽ đập tan bất cứ bức tường nào chắn trước mặt chúng ta. Tôi cần đường chuyền đó, và đội bóng này... cần cậu."

Lâm nhìn bàn tay của Phong. Đó là bàn tay của một kẻ lao động, đầy vết chai và cả những vết trầy xước mới từ buổi tập. Nó khác hẳn với bàn tay của Minh – người bạn cũ với những đường nét mềm mại hơn. Lâm hít một hơi thật sâu, cảm giác ngột ngạt trong lồng ngực bấy lâu nay bỗng vơi bớt một chút.

Cậu không bắt tay Phong. Thay vào đó, Lâm quay sang nhìn Diệp An, người đang nín thở chờ đợi.

"Cậu nói đúng một chuyện, An ạ." Lâm nói khẽ. "Bóng chuyền không dành cho những kẻ bỏ cuộc. Nhưng tôi vẫn chưa tha thứ cho bản thân mình đâu."

Cậu quay lại phía Phong, ánh mắt trở nên nghiêm nghị: "Tôi sẽ gia nhập. Nhưng đừng tưởng một cú đập vừa rồi là đủ. Kỹ thuật của cậu vẫn đầy lỗ hổng, trọng tâm vẫn không ổn định, và khả năng đọc chắn bóng của cậu gần như bằng không. Từ mai, buổi tập sẽ bắt đầu từ 4 giờ rưỡi. Đến muộn một phút, tôi sẽ hủy buổi tập hôm đó."

Phong ngẩn người, rồi bật cười ha hả. Một điệu cười sảng khoái, xua đi mọi căng thẳng bấy lâu. "Được! Cứ việc hành hạ tôi đi, 'Kiến trúc sư'! Để xem ai là người gục trước!"

Nắng chiều cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh đèn điện lờ mờ trong nhà thể chất. Nhưng trong lòng bốn con người ấy, một ngọn lửa mới đã chính thức được thắp lên. Ánh nhìn rực lửa của Phong không chỉ dành cho Lâm, mà là dành cho một mùa hạ rực rỡ nhất mà họ sắp cùng nhau đi qua.

"Về thôi." Lâm bước ra cửa, nhưng lần này cậu không đi nhanh như chạy trốn.

"Này Lâm!" Diệp An gọi với theo, nụ cười tỏa nắng đúng nghĩa "Mặt trời nhỏ". "Cảm ơn cậu đã chạm tay vào bóng lần nữa."

Lâm không quay đầu, nhưng khóe môi cậu khẽ cong lên – một nụ cười mỏng manh đến mức gần như không ai thấy. Một nửa đội hình giờ đã có linh hồn. Những mảnh ghép không vừa vặn bắt đầu tìm thấy những khớp nối đầu tiên.