MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Tay Vào Nắng HạChương 10: Buổi tập dưới nắng chiều đầu tiên

Chạm Tay Vào Nắng Hạ

Chương 10: Buổi tập dưới nắng chiều đầu tiên

883 từ · ~5 phút đọc

Cái nắng của những ngày cuối tháng Tư không còn dịu dàng. Nó gắt gỏng, xiên khoai qua những kẽ lá phượng, đổ xuống mặt sân bê tông một màu vàng rực như lửa đốt. Đúng 4 giờ 30 phút, Trần Hoàng Lâm đã đứng giữa sân, bóng đổ dài dưới chân. Cậu không nói gì, chỉ lẳng lặng xoay nhẹ cổ tay, ánh mắt lướt qua chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ của nhà thể chất.

Quốc Phong, Tiểu Bảo và Diệp An chạy vào sân, thở hồng hộc. Phong vừa kịp quăng chiếc ba lô xuống ghế thì tiếng của Lâm vang lên, lạnh lùng như nhát dao:

"Muộn 30 giây. Lẽ ra tôi đã hủy buổi tập, nhưng vì đây là ngày đầu tiên, tôi sẽ thay bằng hình phạt. Chạy 10 vòng quanh sân, ngay lập tức."

Phong trợn mắt, định cãi lại nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt không chút biểu cảm của Lâm, hắn chỉ hậm hực nghiến răng rồi bắt đầu chạy. Tiểu Bảo và An lẳng lặng chạy theo. Dưới cái nắng hầm hập, mồ hôi bắt đầu tuôn ra như tắm, thấm đẫm lớp áo mỏng của cả ba.

"Ngừng." Lâm hô vang khi họ kết thúc vòng thứ mười. Cậu không để họ nghỉ ngơi dù chỉ một giây. "Phong, vào vị trí đập. Bảo, vị trí Libero. Hôm nay chúng ta không tập phối hợp, chúng ta tập 'nhịp thở'."

"Nhịp thở?" Tiểu Bảo vừa thở dốc vừa hỏi. "Là sao hả anh Lâm?"

Lâm cầm quả bóng lên, cảm nhận độ nhám của lớp da sần dưới đầu ngón tay. Cậu không nhìn Bảo, mà nhìn vào khoảng không giữa lưới. "Bóng chuyền là một chuỗi những phép tính vận tốc. Một giây sai lệch là một đường bóng chết. Bảo, cậu phải học cách đọc tay của tôi. Phong, cậu phải học cách tin vào điểm rơi mà tôi tạo ra."

Buổi tập bắt đầu trong sự khắc nghiệt vượt xa tưởng tượng. Lâm không chuyền những đường bóng "ngọt" như hôm qua. Cậu cố tình chuyền những quả bóng sát lưới, hoặc quá cao, hoặc quá sâu về phía sau.

"Khốn kiếp! Đường này sao mà đập được!" Phong hét lên sau khi vồ hụt quả bóng thứ mười lăm. Hắn ngã nhào trên sân, đầu gối trầy xước rướm máu.

"Đập được." Lâm lạnh nhạt đáp. "Nếu cậu quan sát cổ tay tôi thay vì nhìn quả bóng, cậu đã biết nó sẽ đi về đâu từ nửa giây trước. Tiếp tục!"

Diệp An đứng bên ngoài, tay cầm bình nước nhưng không dám đưa tới. Cô chưa bao giờ thấy một Lâm như thế này. Trên sân, cậu không còn là cậu bạn trầm mặc đeo tai nghe ở lớp, mà là một "Kiến trúc sư" đang điên cuồng gọt giũa những khối đá thô kệch thành những tác phẩm nghệ thuật. Mỗi khi Lâm chạm tay vào bóng, âm thanh tách gọn ghẽ vang lên, nhưng cô cũng thấy rõ đôi vai cậu khẽ run mỗi lần thực hiện những đường chuyền khó. Cậu đang ép chính mình cũng như đang ép đồng đội.

"Này Lâm..." An bước lại gần khi thấy Lâm dừng lại lau mồ hôi. "Cậu có đang đẩy mọi người quá nhanh không?"

Lâm nhìn cô, đôi mắt thâm buồn thoáng qua một tia mệt mỏi nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự kiên định. "Ban giám hiệu chỉ cho chúng ta một tháng trước khi đưa ra quyết định giải thể. Vinh và đội của hắn sẽ không đợi chúng ta 'từ từ' đâu, An ạ. Nắng hạ sẽ không chờ đợi bất cứ ai."

Đến khi mặt trời bắt đầu khuất sau dãy nhà kho, tạo nên một khung cảnh đỏ rực như máu, buổi tập mới tạm dừng. Quốc Phong nằm bệt xuống sàn, không còn sức để mắng nhiếc. Tiểu Bảo thì gục đầu vào đầu gối, thở không ra hơi.

Lâm tiến lại gần Phong, ném cho hắn một chai nước lạnh. "Ngày mai, 4 giờ rưỡi. Nếu vẫn còn muốn làm tay đập số một, thì đừng để đôi chân mình lười biếng hơn đôi tay tôi."

Phong nhận lấy chai nước, nhìn bóng lưng gầy của Lâm đang lẳng lặng thu dọn bóng. Hắn chợt nhận ra, dù Lâm mắng nhiếc và ép uổng, nhưng chưa có một đường chuyền nào của cậu đi chệch khỏi tầm tay của hắn nếu hắn thực sự cố gắng. Lâm đang dùng chính nỗi ám ảnh của mình để tạo ra một kỷ luật thép, để bảo vệ họ khỏi những chấn thương mà cậu từng gây ra.

"Này, Kiến trúc sư!" Phong gọi với theo.

Lâm dừng bước.

"Đường chuyền cuối cùng... thực ra rất tuyệt."

Lâm không đáp, nhưng cậu đứng lại đó vài giây, nhìn vào bóng tối đang dần bao trùm sân tập. Ánh nắng chiều đầu tiên của mùa huấn luyện đã tắt, nhưng hơi nóng của nó vẫn còn âm ỉ trên sàn gỗ và trong lồng ngực mỗi người. Một đội bóng "tàn tạ" đang bắt đầu học cách thở cùng một nhịp dưới bàn tay điều phối của một kẻ từng thề sẽ không bao giờ chơi bóng nữa.

Hành trình chạm tay vào "Nắng Hạ" mới chỉ bắt đầu từ những giọt mồ hôi mặn chát này.