MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Vào Lưới CấmChương 1: ĐƯỜNG RANH GIỚI RỰC LỬA

Chạm Vào Lưới Cấm

Chương 1: ĐƯỜNG RANH GIỚI RỰC LỬA

1,127 từ

Tiếng gầm thét từ bốn phía khán đài sân vận động Santiago Bernabéu như muốn xé toạc bầu trời đêm thành phố Madrid. 80.000 con người, hai màu áo kình địch, và một bầu không khí đặc quánh mùi thuốc súng. Trận El Clasico không bao giờ chỉ đơn thuần là một trận bóng đá; nó là danh dự, là chính trị, và là cuộc thánh chiến không hồi kết của những kẻ tôn thờ túc cầu giáo.

Dưới ánh đèn cao áp sáng rực đến mức có thể nhìn thấy từng hạt mồ hôi li ti trên trán cầu thủ, Julian Vance đứng ở vòng tròn trung tâm, đôi chân khẽ nhịp trên thảm cỏ xanh mướt. Chiếc áo trắng số 7 của Real Madrid ôm sát cơ thể cường tráng, làm tôn lên vẻ ngạo nghễ của một "Hoàng tử" đang ngự trị trên ngai vàng của mình. Anh đưa mắt nhìn sang phía đối diện, nơi hàng thủ của Barcelona đang giăng ra như một mạng lưới thép gai. Và ở trung tâm của mạng lưới đó, là kẻ mà Julian căm ghét nhất — hoặc ít nhất là giới truyền thông luôn muốn anh phải căm ghét như thế.

Mateo Silva. Đội trưởng, trung vệ thép, "linh hồn" của xứ Catalunya.

Trái ngược với vẻ hào nhoáng, có phần phù phiếm của Julian, Mateo đứng đó như một khối đá tảng thầm lặng. Gương mặt anh lạnh lùng, đôi mắt nâu sẫm bình thản đến đáng sợ, không một chút gợn sóng trước sự la ó điếc tai từ phía cổ động viên chủ nhà. Với Mateo, sân cỏ là chiến trường, và Julian Vance chính là mục tiêu nguy hiểm nhất mà anh phải tiêu diệt.

Tiếng còi khai cuộc vang lên. Trận đấu bắt đầu bằng một tốc độ điên cuồng.

Julian di chuyển như một bóng ma. Anh lướt qua các tiền vệ đối phương bằng những cú chạm bóng đầy nghệ sĩ, lắt léo và đầy khiêu khích. Mỗi lần Julian có bóng, cả sân vận động lại nổ tung. Nhưng cứ mỗi khi anh định đột phá vào vùng cấm địa, một bóng áo đỏ xanh lại xuất hiện đúng lúc. Mateo Silva không bao giờ để Julian rời khỏi tầm mắt quá một mét.

Phút thứ 32, Julian thực hiện cú bẻ lái ngoạn mục, loại bỏ một hậu vệ cánh rồi băng xuống như một tia chớp. Đám đông bật dậy, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Chỉ còn một bước nữa là đối mặt thủ môn. Nhưng ngay khoảnh khắc Julian vung chân định thực hiện cú sút sở trường, Mateo đã có mặt. Một cú tắc bóng chuẩn xác đến từng milimet, lạnh lùng tước đi cơ hội ghi bàn của Julian ngay trong gang tấc.

Julian ngã xuống, lăn mấy vòng trên cỏ. Anh bật dậy ngay lập tức, đôi mắt rực lửa nhìn về phía Mateo. Mateo không nói gì, chỉ lẳng lặng đứng dậy, chỉnh lại chiếc băng đội trưởng trên tay, ánh mắt vẫn phẳng lặng như hồ nước đêm.

Sự bế tắc kéo dài đến tận hiệp hai. Càng về cuối trận, sự va chạm giữa cả hai càng trở nên gay gắt hơn. Julian bắt đầu dùng những tiểu xảo, những lời thì thầm khiêu khích vào tai đối thủ mỗi khi có dịp áp sát. Anh muốn phá vỡ sự bình tĩnh của "khối đá" kia.

"Này, Silva, nghe nói tối qua cậu thức trắng đêm để xem video của tôi à? Áp lực quá sao?" Julian cười khẩy khi cả hai đứng cạnh nhau trong một tình huống đá phạt góc.

Mateo vẫn không nhìn anh, giọng nói trầm thấp vang lên giữa tiếng ồn: "Đừng ảo tưởng, Vance. Tôi chỉ xem lại lỗi phòng ngự, còn cậu... cậu chỉ là một cái bóng lòe loẹt mà thôi."

Đỉnh điểm xảy ra ở phút thứ 70.

Julian nhận bóng từ đường chuyền dài của đồng đội, anh dùng ngực khống chế bóng một cách điệu nghệ rồi thực hiện cú nước rút kinh hoàng vào vòng cấm. Mateo lao ra như một mũi tên. Sự quyết liệt của cả hai vượt quá giới hạn của một pha tranh chấp thông thường. Trong một tích tắc, đôi chân của họ xoắn vào nhau, sức nặng từ hai cơ thể va chạm cực mạnh khiến cả hai văng ra, ngã nhào trên sân cỏ.

Trọng tài cắt còi đanh gọn. Cầu thủ hai bên lập tức lao vào nhau, tạo thành một mớ hỗn độn của sự giận dữ. Nhưng ở trung tâm của sự hỗn loạn đó, Julian lại đang nằm đè lên người Mateo.

Máy quay truyền hình từ trên cao lia xuống, bắt trọn khoảnh khắc Julian túm chặt lấy cổ áo Mateo, gương mặt anh sát gần đối thủ, đôi mắt long lên đầy căm phẫn như muốn ăn tươi nuốt sống người kia. Báo chí sáng mai chắc chắn sẽ gọi đây là "Hình ảnh của sự thù hận".

Nhưng, thực tại bên trong vòng vây của những cái bóng áo trắng và đỏ xanh lại hoàn toàn khác.

Cánh tay Julian đang run lên, không phải vì giận dữ, mà vì anh vừa nhìn thấy một vệt đỏ thẫm đang loang ra trên tất của Mateo ngay vị trí cổ chân trái. Giữa tiếng chửi bới của đồng đội và tiếng la ó của khán giả, Julian ghé sát tai Mateo, giọng nói lạc đi vì một cảm xúc không tên:

"Chết tiệt, Mateo... Cẩn thận cái chân trái của cậu đấy, nó đang chảy máu rồi."

Mateo sững người. Cơn đau buốt từ cú va chạm dường như bị lấn át bởi hơi thở nóng hổi của người đàn ông đang đè trên người mình. Anh ngước mắt nhìn Julian. Ở khoảng cách gần đến mức có thể thấy được sự dao động trong con ngươi của đối phương, Mateo không thấy một sát thủ, anh thấy một nỗi lo lắng mơ hồ không đáng có giữa hai kẻ thù.

Julian nhanh chóng buông tay, bật dậy rồi vờ như đang gào thét vào mặt Mateo để đánh lừa trọng tài và ống kính máy quay. Mateo cũng chống tay ngồi dậy, khẽ nhếch môi một cách kín đáo, một nụ cười mà chỉ mình Julian hiểu rằng đó là sự thừa nhận.

Trận đấu kết thúc với tỉ số hòa 0-0, nhưng cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Sáng hôm sau, tấm ảnh Julian túm áo Mateo chiếm trọn trang nhất của mọi tờ báo thể thao toàn cầu với dòng tít: "El Clasico: Khi thù hận vượt qua ranh giới bóng đá."

Không ai biết rằng, dưới đường ranh giới rực lửa ấy, một mầm mống của sự quan tâm sai trái đã bắt đầu nảy nở.