MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Vào Lưới CấmChương 2: MÀN KỊCH SAU ÁNH ĐÈN

Chạm Vào Lưới Cấm

Chương 2: MÀN KỊCH SAU ÁNH ĐÈN

1,116 từ

Sáng hôm sau, Madrid thức dậy trong một cơn địa chấn truyền thông. Tấm ảnh Julian Vance túm cổ áo Mateo Silva với gương mặt dữ dằn đã xuất hiện trên khắp các trang nhất, từ Marca đến Mundo Deportivo. Những dòng tít lớn đầy tính kích động như "Hận thù không lối thoát" hay "Vết rạn nứt vĩnh cửu" thổi bùng ngọn lửa căm phẫn giữa hai cộng đồng người hâm mộ kình địch.

Tại sân tập Valdebebas của Real Madrid, bầu không khí nặng nề bao trùm. Julian Vance bước vào phòng thay đồ với cặp kính đen che khuất đôi mắt mệt mỏi sau một đêm gần như mất ngủ. Anh ném chiếc túi xách sang một bên, mặc kệ những ánh nhìn dò xét của đồng đội.

"Julian, cậu điên rồi sao?" Người đại diện của anh, Carlos, lao vào như một cơn lốc ngay khi buổi tập kết thúc. "Cái hành động đó... nó có thể khiến cậu bị treo giò thêm vài trận đấy! Truyền thông đang phát điên vì sự hung hăng của cậu."

Julian khẽ nhếch môi, nụ cười ngạo nghễ thường ngày vẫn treo trên môi nhưng không chạm tới ánh mắt. "Chẳng phải đó là điều ông muốn sao, Carlos? 'Sát thủ' của Madrid phải gai góc như thế chứ."

"Nhưng cậu phải biết kiềm chế!" Carlos gắt gỏng, rồi hạ giọng. "Lát nữa buổi họp báo sẽ diễn ra. Cậu biết phải nói gì rồi đấy. Hãy tập trung vào việc Silva đã khiêu khích cậu thế nào. Đẩy mọi tội lỗi sang phía Barcelona. Fan của chúng ta cần một kẻ phản diện, và Silva là ứng cử viên hoàn hảo."

Julian im lặng. Trong đầu anh lúc này không phải là những bài diễn văn hùng hồn mà Carlos soạn sẵn, mà là hình ảnh vệt máu thấm qua tất trắng của Mateo Silva vào phút 70 tối qua. Cái cảm giác cơ thể rắn chắc của Mateo rung lên dưới tay mình khiến Julian bồn chồn một cách lạ thường.

Cùng lúc đó, tại trung tâm huấn luyện Joan Gamper của Barcelona, không gian lại mang một màu sắc hoàn toàn khác. Mateo Silva ngồi trong phòng vật lý trị liệu, cổ chân trái đã được băng bó trắng toát. Anh nhìn đăm đăm vào màn hình tivi đang phát lại cảnh Julian túm áo mình.

"Mateo, cậu có muốn đính chính gì không?" Người phụ trách truyền thông của CLB hỏi nhỏ. "Chúng tôi có thể soạn một thông cáo báo chí nói rằng Vance đã dùng những từ ngữ xúc phạm để cậu đáp trả."

Mateo chậm rãi lắc đầu, giọng nói trầm ổn như mặt nước lặng. "Không cần. Trận đấu đã kết thúc trên sân cỏ. Mọi chuyện khác đều là dư thừa."

"Nhưng anh ta đã tấn công cậu!"

"Anh ta chỉ đang làm nhiệm vụ của một tiền đạo," Mateo ngắt lời, ánh mắt xa xăm. Anh nhớ lại hơi thở nóng hổi và câu thì thầm đầy lo lắng của Julian giữa lúc hỗn loạn. “Cẩn thận cái chân trái của cậu đấy...” Tại sao một kẻ nổi danh là kiêu ngạo và thô lỗ như Julian Vance lại quan tâm đến đối thủ vào lúc đó? Sự mâu thuẫn ấy khiến một người vốn điềm tĩnh như Mateo cảm thấy xao động.

Buổi chiều, phòng họp báo của sân Bernabéu chật kín phóng viên. Ánh đèn flash nháy liên hồi khi Julian Vance bước vào. Anh tháo kính râm, lộ ra vẻ bất cần đặc trưng.

"Julian, anh nghĩ gì về hành vi túm áo Mateo Silva tối qua? Có phải anh thực sự muốn hành hung anh ta?" một phóng viên tờ AS chất vấn.

Julian tựa lưng vào ghế, đan hai tay vào nhau. "Trong bóng đá, đôi khi adrenaline khiến bạn không kiểm soát được hành động. Silva là một trung vệ giỏi, nhưng đôi khi cách phòng ngự của anh ta khiến người khác phải 'nóng máu'. Tôi không có ý định hành hung ai, tôi chỉ muốn anh ta biết rằng vòng cấm địa là lãnh địa của tôi."

Những câu trả lời đầy tính công kích của Julian nhanh chóng được truyền đi, tạo nên một làn sóng chỉ trích mới nhắm vào Mateo. Carlos đứng ở góc phòng, mỉm cười hài lòng. Màn kịch này đang đi đúng hướng.

Tuy nhiên, khi buổi họp báo kết thúc và Julian trở về phòng thay đồ vắng lặng, anh lập tức cầm lấy điện thoại. Anh lướt qua hàng loạt tin tức, rồi dừng lại ở đoạn clip phỏng vấn ngắn của Mateo. Trên màn hình, Mateo vẫn bình thản, chỉ nói ngắn gọn: "Julian Vance là một cầu thủ đẳng cấp. Sự cạnh tranh giữa chúng tôi giúp bóng đá trở nên thú vị hơn. Tôi tôn trọng anh ấy."

Julian khựng lại. Sự trầm mặc và tôn trọng của Mateo giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự ngạo nghễ giả tạo của anh. Trong khi anh đang đóng vai một kẻ hống hách để chiều lòng dư luận, thì Mateo lại chọn cách giữ lại sự kiêu hãnh của một người đàn ông chính trực.

Anh tắt điện thoại, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Phía sau ánh đèn flash và những lời tuyên bố đao to búa lớn kia, Julian cảm thấy một nỗi cô đơn trống rỗng. Anh nhận ra mình đang bị mắc kẹt trong chính hình tượng mà mình tạo dựng, và người duy nhất dường như nhìn thấy được phần con người thực sự của anh lại chính là kẻ đang đứng ở đầu kia của chiến tuyến.

Đêm đó, giữa sự yên tĩnh của căn biệt thự xa hoa, Julian vô thức lướt tìm tài khoản mạng xã hội của Mateo. Anh nhìn tấm ảnh Mateo ngồi đọc sách trong một quán cà phê cũ mà anh đã thấy vài ngày trước. Một siêu sao hàng đầu lại có thể giản dị đến thế sao?

Julian không hề biết rằng, cách đó hàng trăm km tại Barcelona, Mateo Silva cũng đang nhìn chằm chằm vào bức ảnh Julian ăn mừng bàn thắng trên trang cá nhân. Sự đối lập giữa họ quá lớn, nhưng có một sợi dây liên kết vô hình nào đó đang bắt đầu thắt chặt, vượt qua cả màu áo và danh dự của những CLB vĩ đại nhất thế giới.

Trận đấu lượt đi đã khép lại, nhưng cuộc chiến tâm lý này chỉ mới bắt đầu. Họ là những siêu sao, là biểu tượng, nhưng trước hết, họ là hai người đàn ông đang vô tình bị hút về phía nhau giữa một biển thù hận nhân tạo.