MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Vào Lưới CấmChương 3: SỨC NẶNG CỦA CHIẾC BĂNG ĐỘI TRƯỞNG

Chạm Vào Lưới Cấm

Chương 3: SỨC NẶNG CỦA CHIẾC BĂNG ĐỘI TRƯỞNG

910 từ

Ánh đèn trong phòng tập gym của Valdebebas vẫn sáng trưng dù đồng hồ đã điểm gần nửa đêm. Tiếng máy chạy bộ rầm rì đều đặn hòa cùng nhịp thở dốc nặng nề của Julian Vance. Anh đang cố gắng vắt kiệt chút sức lực cuối cùng, như thể mồ hôi có thể rửa trôi những phiền muộn đang bám lấy tâm trí.

Trên màn hình tivi treo góc tường, người ta vẫn đang mổ xẻ trận hòa hôm qua. Hình ảnh Julian túm áo Mateo được phóng đại, dừng hình, rồi phân tích từng thớ cơ trên mặt. Julian hừ lạnh, nhấn nút tăng tốc độ. Anh biết mình đang ở vị trí mà hàng triệu người mơ ước, nhưng cái giá phải trả là sự tự do tối thiểu. Mỗi bước đi, mỗi cái nhíu mày đều được dán nhãn “biểu tượng mới”. Sau khi những tượng đài cũ rời đi, Real Madrid cần một vị vua mới, và họ đã chọn anh — một gã tiền đạo có đôi chân của Chúa và cái tôi của quỷ dữ.

Nhưng vương miện thì luôn nặng. Julian dừng máy, dựa lưng vào tường thở dốc. Anh lướt điện thoại, hàng ngàn thông báo hiện lên, đa phần là những lời tung hô "đập nát bọn Catalunya", nhưng Julian lại vô thức tìm kiếm một cái tên khác. Anh muốn biết Mateo Silva đang làm gì. Liệu cái cổ chân trái kia thực sự ổn chứ?

Cùng lúc đó, tại một căn hộ cao cấp nhìn ra bờ biển Barcelona, Mateo Silva đang ngồi trong bóng tối, chỉ có ánh sáng le lói từ chiếc máy tính bảng. Anh không xem lại trận đấu, anh đang xem lại danh sách các cầu thủ trẻ của học viện La Masia vừa bị chấn thương.

Trên bàn, chiếc băng đội trưởng thêu biểu tượng của CLB nằm lẻ loi. Mateo cầm nó lên, những ngón tay thon dài miết nhẹ qua từng đường kim mũi chỉ. Chiếc băng này vốn thuộc về những huyền thoại, những người đã dành cả đời để cống hiến. Giờ đây, trong giai đoạn khủng hoảng nhất của đội bóng, nó được trao cho anh.

Lòng trung thành là một món quà đắt giá, nhưng cũng là một xiềng xích vô hình. Mateo biết người hâm mộ đang hy vọng vào anh như một đấng cứu thế, người sẽ giữ cho con tàu Barca không bị chìm. Nhưng tối nay, vết thương ở cổ chân trái lại biểu tình dữ dội. Cơn đau nhức nhối nhắc nhở anh rằng anh cũng chỉ là một con người bằng xương bằng thịt, không phải là bức tường thép bất tử như báo chí ca tụng.

Anh khẽ thở dài, thả mình xuống ghế sofa. Trong sự tĩnh lặng của đêm đen, gương mặt ngạo nghễ của Julian Vance bỗng hiện về trong tâm trí. Tại sao cái gã đó lại có thể sống một cách phóng khoáng và bất cần đến thế? Julian giống như ngọn lửa rực cháy, thiêu rụi mọi quy tắc, còn anh lại giống như tảng băng, lẳng lặng chịu đựng áp lực nghìn cân để bảo vệ những giá trị cũ kỹ.

Hai thế cực đối lập, hai nỗi cô đơn trên đỉnh cao danh vọng.

Mateo mở phần tin nhắn, ngón tay dừng lại ở một số điện thoại lạ đã gửi cho anh một tin nhắn vỏn vẹn hai từ vài tiếng trước: "Ổn chứ?".

Anh không biết ai gửi, nhưng trong lòng lại nảy sinh một giả thuyết điên rồ mà chính anh cũng không dám thừa nhận. Mateo tắt máy, nhìn ra đại dương mênh mông phía trước. Ngày mai, anh lại phải đeo chiếc băng ấy lên, lại phải là một đội trưởng gương mẫu, lạnh lùng và không được phép gục ngã.

Ngày hôm sau, Julian xuất hiện tại buổi chụp hình quảng cáo cho một thương hiệu đồng hồ xa xỉ. Giữa những ánh đèn flash lóa mắt và tiếng chỉ dẫn của nhiếp ảnh gia, anh nở nụ cười quyến rũ chết người mà báo chí vẫn hằng ca tụng. Anh diễn vai "Hoàng tử thành Madrid" một cách hoàn hảo: kiêu ngạo, điển trai và đầy quyền lực.

Nhưng ngay khi nhiếp ảnh gia hô "Cắt", nụ cười ấy lập tức biến mất. Julian bước vào phòng thay đồ, ném tập kịch bản quảng cáo xuống bàn. Anh ghét những thứ giả tạo này. Anh thèm khát cảm giác được là chính mình, không phải là một món hàng được đóng gói kỹ lưỡng cho công chúng.

Anh lấy điện thoại ra, kiểm tra tin nhắn. Vẫn không có hồi âm. Julian tự giễu cợt bản thân: "Mày đang đợi cái gì thế này? Một lời cảm ơn từ kẻ thù truyền kiếp sao?"

Đúng lúc đó, điện thoại rung lên. Một dòng tin ngắn ngủi từ số điện thoại mà anh đã dày công tìm kiếm: "Vẫn chưa gãy."

Julian sững người trong một giây, rồi một nụ cười thực sự, không phải nụ cười trước ống kính, từ từ lan tỏa trên gương mặt.

Ở hai đầu chiến tuyến, giữa những áp lực bủa vây và ánh hào quang chói lòa nhưng lạnh lẽo, có hai trái tim vừa vô tình tìm thấy một nhịp đập chung. Một đường ranh giới đã bị xâm phạm, không phải bởi một cú xoạc bóng, mà bởi một sự thấu hiểu nảy sinh từ tận cùng của sự cô đơn.