MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Vào Lưới CấmChương 4: ÁNH SÁNG GIẢ TẠO VÀ NỖI NHỤC NHÃ SO SÁNH

Chạm Vào Lưới Cấm

Chương 4: ÁNH SÁNG GIẢ TẠO VÀ NỖI NHỤC NHÃ SO SÁNH

992 từ

Madrid về đêm chưa bao giờ ngủ, và đối với một kẻ như Julian Vance, bóng tối của những hộp đêm sang trọng là nơi duy nhất anh có thể trốn chạy khỏi cái bóng khổng lồ của chính mình.

Tiếng nhạc bass dồn dập vang lên trong một khu VIP biệt lập của hộp đêm danh tiếng nhất thành phố. Julian tựa lưng vào ghế sofa bọc da, tay cầm ly rượu mạnh, mắt nhìn lơ đãng vào đám đông đang cuồng nhiệt phía dưới. Quanh anh là những siêu mẫu chân dài và những gã công tử phong lưu, họ cười nói, họ tâng bốc, nhưng Julian cảm thấy mình như một kẻ đứng ngoài cuộc.

"Này Julian, nụ cười tài tử đâu rồi? Hôm nay 'Hoàng tử' có vẻ trầm ngâm thế?" Một cô gái xinh đẹp nép sát vào vai anh, hơi thở nồng mùi nước hoa đắt tiền.

Julian không đáp, anh chỉ khẽ nhếch môi, thực hiện một cái chạm ly xã giao rồi nốc cạn thứ chất lỏng cay nồng. Anh đang cố quên đi hình ảnh chiếc băng đội trưởng nặng trĩu của Mateo và cái tin nhắn ngắn ngủi "Vẫn chưa gãy" cứ ám ảnh trong đầu. Anh ghen tị với sự kỷ luật của Mateo, ghen tị với cái cách mà gã trung vệ đó có thể sống một cuộc đời ngăn nắp, trong khi anh lại mục rỗng bên trong lớp vỏ bọc hào nhoáng này.

Nhưng Julian không biết rằng, bóng tối mà anh chọn để ẩn nấp lại chính là ống kính của những kẻ săn tin. Một tia sáng lóe lên từ khe cửa hẹp của khu VIP. Ngày mai, tấm ảnh anh đang say khướt giữa vòng vây mỹ nữ sẽ tràn ngập trên các mặt báo.

Sáng hôm sau, cơn thịnh nộ của Carlos – người đại diện của Julian – nổ tung trong căn biệt thự ngoại ô.

"Cậu có điên không Julian? Nhìn xem!" Carlos ném tờ báo thể thao xuống bàn. Trang nhất là hình ảnh Julian với ánh mắt lờ đờ, bên cạnh là tiêu đề giật gân: "HOÀNG TỬ HAY KẺ TRỤY LẠC? LỐI SỐNG THÁC LOẠN CỦA SỐ 7 REAL MADRID".

Nhưng điều khiến Julian thực sự cảm thấy nóng mặt không phải là tấm hình đó, mà là một bài phân tích dài dặc ngay bên dưới. Tờ báo đã thực hiện một phép so sánh tàn nhẫn: Họ đặt hình ảnh "trụy lạc" của Julian cạnh tấm hình Mateo Silva đang âm thầm rời sân tập dưới cơn mưa tầm tã, gương mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn kiên định.

"Trong khi đội trưởng của Barcelona đang nén đau để gánh vác niềm hy vọng của cả xứ Catalunya, thì biểu tượng của Real Madrid lại đang đắm mình trong những cuộc vui thâu đêm. Một bên là kỷ luật thép, một bên là sự phóng đãng không điểm dừng. Madrid đang đặt kỳ vọng vào nhầm người?"

Julian siết chặt nắm đấm, những khớp xương trắng bệch. Sự so sánh này giống như một cái tát trực diện vào lòng kiêu hãnh của anh. Anh không ghét Mateo vì gã được khen ngợi, anh ghét bản thân mình vì đã vô tình trở thành cái nền để tôn vinh sự cao thượng của đối thủ.

Tại Barcelona, Mateo Silva cũng đang nhìn chằm chằm vào tờ báo đó trong phòng thay đồ. Đồng đội của anh đang xì xào, có kẻ cười cợt sự "ăn chơi" của Julian, có kẻ lại tâng bốc Mateo là một thánh nhân.

"Nhìn xem Mateo, cậu đúng là hình mẫu lý tưởng. Cái tên Vance đó chỉ là một gã có tài nhưng không có đức," một cầu thủ trẻ lên tiếng.

Mateo không cười. Anh cảm thấy một sự khó chịu len lỏi trong lồng ngực. Anh biết truyền thông luôn cần những thái cực để tạo drama. Họ tôn sùng anh không phải vì họ yêu anh, mà vì họ cần một công cụ để hạ thấp kẻ khác. Anh nhớ lại ánh mắt của Julian trên sân cỏ – đó không phải ánh mắt của một kẻ mục nát. Đó là ánh mắt của một con mãnh thú đang bị xiềng xích.

Anh lấy điện thoại, định gửi một tin nhắn gì đó, nhưng rồi lại khựng lại. Anh là ai mà có quyền can thiệp vào cuộc sống của Julian? Họ là kẻ thù, là hai đầu của một cuộc chiến không khoan nhượng.

Nhưng rồi, một hành động bột phát khiến chính Mateo cũng ngạc nhiên. Anh chụp ảnh bài báo đó, gửi cho số điện thoại của Julian kèm theo một dòng duy nhất:

"Đừng để bọn họ định nghĩa cậu. Cà phê đen tốt hơn rượu mạnh."

Julian đang ngồi trong bóng tối của phòng gym cá nhân thì điện thoại sáng lên. Đọc xong tin nhắn, anh khựng lại. Một sự im lặng kéo dài bao trùm căn phòng.

Sự tức giận với báo chí, sự tự ti vì bị so sánh bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một cảm giác ấm áp lạ lùng. Mateo Silva – "Bức tường thép" lạnh lùng – đang thực sự an ủi anh sao?

Julian ném quả tạ xuống sàn, tiếng kim loại va chạm vang dội. Anh đứng dậy, bước đến gương, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Anh sẽ không để ai dùng Mateo để hạ bệ mình nữa, và anh cũng sẽ không để Mateo phải chiến đấu đơn độc dưới áp lực của một "vị thánh".

"Cà phê đen sao?" Julian lẩm bẩm, một nụ cười ngạo nghễ nhưng chân thành hiện lên. "Để xem cậu chịu được cái đắng của tôi bao lâu, Mateo."

Trận lượt về sắp đến. Và lần này, Julian Vance không chỉ muốn ghi bàn vào lưới Barca, anh muốn ghi tên mình vào tâm trí của kẻ vừa gửi cho anh một lời nhắc nhở giữa cơn bão nhục nhã.