MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Vào Lưới CấmChương 5: VŨ ĐIỆU CỦA SỰ THÙ HẬN

Chạm Vào Lưới Cấm

Chương 5: VŨ ĐIỆU CỦA SỰ THÙ HẬN

1,091 từ

Sân vận động Santiago Bernabéu tối nay không khác gì một đấu trường La Mã thời hiện đại. Hơn tám mươi ngàn khán giả tạo nên một biển người trắng xóa, tiếng gầm thét của họ rung chuyển cả mặt đất. Đây là trận lượt về, trận đấu mà Madrid buộc phải thắng để đòi lại danh dự, và cũng là nơi Julian Vance thề sẽ khiến cái tên Mateo Silva bị lu mờ dưới ánh đèn sân khấu của mình.

Trong đường hầm trước trận đấu, không khí đặc quánh sự thù địch. Các cầu thủ hai bên đứng thành hai hàng, tuyệt đối không nhìn mặt nhau. Julian đứng ở đầu hàng, chiếc áo số 7 ôm sát cơ thể cường tráng, đôi mắt anh rực cháy vẻ ngạo nghễ thường thấy. Anh liếc nhìn sang bên cạnh. Mateo Silva đứng đó, chiếc băng đội trưởng vàng rực trên cánh tay trái, gương mặt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.

"Này, đội trưởng mẫu mực," Julian khẽ nhếch môi, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe. "Hôm nay chân trái có còn đau không? Hay để tôi giúp cậu nghỉ sớm nhé?"

Mateo không quay đầu lại, đôi mắt vẫn nhìn thẳng về phía ánh sáng cuối đường hầm. "Cứ lo việc sút bóng đi, Julian. Đừng để tối nay lại phải đi bar giải sầu vì không ghi nổi bàn nào."

Tiếng còi khai cuộc vang lên.

Trận đấu diễn ra với tốc độ chóng mặt. Julian Vance như một cơn lốc xoáy trên hàng công. Anh không chỉ chơi bóng, anh đang trình diễn. Những pha đảo chân ảo diệu, những cú bứt tốc xé toang hàng phòng ngự Barcelona đều mang theo sự khiêu khích tột độ. Mỗi lần vượt qua một cầu thủ áo xanh đỏ, Julian đều liếc mắt về phía Mateo, như muốn nói: "Nhìn xem, tôi là ai."

Nhưng Mateo Silva chính là khắc tinh của anh. Với lối chơi kỷ luật và khả năng đọc tình huống thiên tài, Mateo luôn có mặt đúng lúc để chặn đứng những nỗ lực của số 7. Anh không ngại va chạm, không ngại "chém đinh chặt sắt" khi cần thiết.

Phút thứ 30, Julian nhận bóng từ biên, anh thực hiện một pha "cầu vồng" qua đầu một hậu vệ rồi lao thẳng vào vòng cấm. Mateo lao ra truy cản. Hai cơ thể va vào nhau cực mạnh. Julian ngã xuống, lăn mấy vòng trên cỏ. Trọng tài cắt còi.

Khán đài Bernabéu như nổ tung. Julian đứng phắt dậy, lao đến phía Mateo, gương mặt đỏ gay vì tức giận – một phần là thật, một phần là diễn cho hàng triệu ống kính đang chĩa vào.

"Cậu định giết người à?" Julian gầm lên, đẩy mạnh vào ngực Mateo.

Mateo không hề lùi bước, anh đứng vững như một cột trụ, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào đối thủ. "Đây là bóng đá, không phải sàn diễn thời trang. Muốn múa máy thì cút về hộp đêm của cậu đi."

Trọng tài lập tức can thiệp, tặng cho mỗi người một chiếc thẻ vàng. Julian cười khẩy, anh tiến sát lại gần Mateo, giả vờ như đang tranh cãi kịch liệt nhưng thực chất là để che giấu một hành động mà không ai thấy được. Bàn tay anh vô tình hay hữu ý lướt qua cánh tay của Mateo, nơi chiếc băng đội trưởng đang thắt chặt. Một cái chạm điện xẹt qua lớp vải áo đấu đẫm mồ hôi.

Hiệp hai bắt đầu với sự căng thẳng leo thang. Julian không còn chỉ tập trung ghi bàn, anh bắt đầu những pha đi bóng "cợt nhả" để trêu tức Mateo. Anh cố ý dắt bóng sát chân Mateo, thực hiện những cú xỏ kim khiến khán giả phát cuồng, rồi lại quay lại mỉm cười đầy ẩn ý.

Sự chuyên nghiệp của Mateo bắt đầu bị lung lay. Anh cảm thấy máu trong người mình đang sôi lên. Không phải vì trận đấu, mà vì cái cách Julian nhìn anh. Đó không phải là ánh mắt của một kẻ thù, đó là ánh mắt của một kẻ đang cố tình bóc trần sự tĩnh lặng giả tạo của anh.

Trong một pha tranh chấp bóng bổng ở phút 85, cả hai cùng bật cao. Julian kín đáo tì vai, khiến Mateo mất đà. Khi cả hai cùng tiếp đất, tay họ vô tình đan vào nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Một giây, hay có lẽ chỉ là một phần mười giây, Mateo cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ bàn tay Julian, và Julian thấy được sự rung động trong con ngươi của Mateo.

Trận đấu kết thúc với tỷ số hòa 0-0. Một kết quả khiến cả hai đội đều không hài lòng, và truyền thông thì có thêm nguyên liệu cho những bài báo về "mối thâm thù không thể hóa giải".

Trong hầm gửi xe sau trận đấu, khi mọi người đã ra về gần hết, Julian đứng tựa vào chiếc siêu xe của mình, trên người vẫn mặc chiếc áo đấu đẫm mồ hôi. Một bóng hình cao lớn bước ra từ phía lối đi của đội khách. Mateo Silva.

Họ đứng đối diện nhau dưới ánh đèn neon vàng vọt của hầm xe. Không có ống kính, không có khán giả, chỉ có tiếng quạt thông gió rầm rì.

"Cậu chơi bẩn đấy, Julian," Mateo phá vỡ sự im lặng, giọng nói vẫn lạnh lùng nhưng đã có chút khàn đi vì mệt mỏi.

Julian không cãi lại, anh bước tới một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Mùi cỏ cháy, mùi mồ hôi và cả mùi thuốc xịt giảm đau trộn lẫn vào nhau.

"Bẩn nhưng hiệu quả, đúng không?" Julian thì thầm, ánh mắt anh dừng lại ở cổ chân đang băng kín của Mateo. "Cậu nhắn tin bảo tôi uống cà phê đen... nhưng tôi lại thấy cậu mới là người cần nó để tỉnh táo đấy. Suýt nữa thì cậu đã để tôi ghi bàn rồi, đội trưởng."

Mateo siết chặt quai túi xách. "Sẽ không bao giờ có chuyện đó đâu."

"Chúng ta chờ xem," Julian khẽ cười, một nụ cười không hề có chút kiêu ngạo nào, chỉ có sự chờ mong đầy nguy hiểm. Anh quay lưng bước lên xe, để lại Mateo đứng đó giữa bóng tối của hầm xe, tim đập nhanh một nhịp mà chính anh cũng không giải thích nổi.

Đường ranh giới giữa thù hận và khao khát tối nay đã mờ đi một nửa.