MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Vào Lưới CấmChương 6: GIAO LỘ CỦA SỰ KIÊU HÃNH

Chạm Vào Lưới Cấm

Chương 6: GIAO LỘ CỦA SỰ KIÊU HÃNH

1,191 từ

Sân bay quốc tế Barajas sáng nay tràn ngập không khí căng thẳng của một cuộc đại hành quân. Đội tuyển quốc gia vừa hoàn thành trận giao hữu tại Pháp, và giờ là lúc các ngôi sao phải tách đoàn để trở về với màu áo câu lạc bộ. Giữa sảnh chờ VIP, sự phân hóa hiện rõ mười mươi: nhóm cầu thủ Real Madrid đứng ở phía Đông, còn nhóm Barcelona tụ hội ở phía Tây.

Julian Vance đứng dựa lưng vào cột trụ đá hoa cương, chiếc kính râm đắt tiền che đi đôi mắt thiếu ngủ. Anh vừa kết thúc một trận đấu bùng nổ nhưng lại đầy mệt mỏi. Julian lơ đãng xoay chiếc tai nghe trên cổ, nhưng ánh mắt lại âm thầm lia qua phía đối diện.

Cách đó mười mét, Mateo Silva đang ngồi thẳng lưng trên ghế chờ, trên đùi là một cuốn sách về triết lý bóng đá của Cruyff. Mateo vẫn vậy, kín cổng cao tường trong chiếc áo khoác đội tuyển, vẻ ngoài trầm mặc khiến người ta có cảm giác anh đang dựng lên một bức tường vô hình ngăn cách với thế giới.

"Mắt quầng thế kia, đêm qua lại thức xem lại băng ghi hình tôi à?"

Giọng nói trầm thấp, đầy vẻ cợt nhả vang lên ngay sát đỉnh đầu khiến Mateo nhíu mày. Anh không cần ngẩng lên cũng biết gã điên nào vừa phá vỡ không gian yên tĩnh của mình. Mateo lật sang trang sách mới, giọng lạnh nhạt:

"Tôi xem lại lỗi hệ thống phòng ngự thì đúng hơn. Cậu có gì đáng để xem?"

Julian không hề phật ý, anh thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế trống ngay cạnh Mateo – hành động khiến những cầu thủ xung quanh bắt đầu xì xào. Đội trưởng Real Madrid và đội trưởng Barca ngồi cạnh nhau ở nơi công cộng là chuyện hiếm hơn cả nhật thực.

"Đừng dối lòng thế, Mateo. Lỗi phòng ngự của cậu hôm qua chính là đã để tôi thoát xuống ba lần. Nếu không nhờ cột dọc, giờ này cậu đang phải viết bản kiểm điểm rồi." Julian ghé sát tai Mateo, mùi nước hoa gỗ đàn hương nồng nàn lấn át cả mùi cà phê trong sảnh. "Mà này, cái chân trái... hôm nay bước đi có vẻ hơi nặng nề đấy."

Ngón tay Mateo siết chặt mép sách. Julian luôn như vậy, ẩn đằng sau những lời khiêu khích là một sự quan sát sắc lẹm đến đáng sợ. Mateo gấp sách lại, cuối cùng cũng chịu tháo bỏ lớp mặt nạ điềm tĩnh để nhìn thẳng vào đôi mắt xanh biếc đang cười cợt của đối phương.

"Cậu quan tâm đến chân của đối thủ nhiều hơn là quả bóng đấy à, Julian?"

"Tôi quan tâm đến 'chướng ngại vật' lớn nhất của mình." Julian hạ giọng, ánh mắt trở nên sâu thẳm. "Nếu cậu ngã xuống, ghi bàn sẽ chẳng còn vị gì nữa."

Tiếng loa thông báo chuyến bay về Barcelona vang lên. Mateo đứng dậy, chỉnh lại cổ áo. Trước khi rời đi, anh khẽ khựng lại, bỏ lại một câu khiến nụ cười trên môi Julian tắt ngấm:

"Đừng quá tự mãn. Sắp tới có sự kiện của nhà tài trợ chung đấy. Lo mà giữ cái mặt tài tử của cậu cho tốt đi, trông cậu tàn tạ lắm rồi."

Hai ngày sau, tại trung tâm Madrid, một sự kiện nhãn hàng thể thao tầm cỡ thế giới được tổ chức. Julian và Mateo là hai gương mặt đại diện chính. Họ bị bắt buộc phải đứng cạnh nhau trên bục danh dự để chụp ảnh quảng bá cho dòng giày thi đấu mới.

Ánh đèn flash nháy liên hồi. Julian đứng đó, nụ cười công nghiệp hoàn hảo thường trực trên môi, một tay đút túi quần, một tay đặt hờ lên vai Mateo theo yêu cầu của nhiếp ảnh gia. Dưới lớp áo sơ mi phẳng phiu, Julian cảm nhận được bả vai Mateo cứng đờ.

"Thả lỏng đi, 'Bức tường thép'. Cậu làm như tôi sắp cắn cậu không bằng." Julian thì thầm qua kẽ răng trong khi vẫn giữ nguyên nụ cười trước ống kính.

"Bỏ tay cậu ra." Mateo đáp lại, giọng nói lạnh như tiền.

Giữa buổi chụp, sự cố xảy ra. Trong lúc di chuyển để thay đổi bối cảnh, Mateo vô tình va vào một kệ trưng bày giày bằng kính. Chiếc điện thoại trong túi áo khoác của anh trượt ra, rơi xuống sàn đá.

Nhanh hơn cả phản xạ của một trung vệ, Julian cúi xuống nhặt nó lên. Nhưng thay vì đưa ngay cho Mateo, anh khẽ chạm ngón tay vào bàn tay đang chìa ra của đối phương. Một cái chạm cố ý. Da thịt tiếp xúc khiến một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng cả hai. Mateo giật mình, ánh mắt lạnh lùng bỗng chốc dao động.

"Cẩn thận chứ, đội trưởng. Để mất liên lạc với tôi là tổn thất lớn lắm đấy." Julian cười khéo, đặt chiếc điện thoại vào lòng bàn tay Mateo, không quên miết nhẹ một cái đầy ám muội.

Mateo thu tay lại như bị bỏng. Anh không nói lời nào, quay lưng đi thẳng vào phòng thay đồ, để lại Julian đứng đó với ánh mắt đầy hứng khởi. Sự tò mò trong Julian đang lớn dần. Anh muốn biết đằng sau lớp vỏ bọc thép kia, Mateo Silva thực sự là người thế nào.

Sáng chủ nhật, một ngày nghỉ hiếm hoi.

Julian đội mũ sụp tai, mặc một chiếc hoodie đen giản dị, lẻn ra khỏi căn biệt thự để tìm đến một quán cà phê nằm sâu trong con hẻm nhỏ ở ngoại ô – nơi anh chắc chắn paparazzi sẽ không tìm tới. Anh cần một khoảng lặng trước khi cơn bão tập luyện quay trở lại.

Quán vắng lặng, mùi tinh dầu quế thoang thoảng. Julian chọn một góc tối nhất, nhưng bước chân anh bỗng khựng lại.

Ở góc cửa sổ phía đối diện, một người đàn ông đang ngồi lặng lẽ. Không phải là một đội trưởng Mateo Silva đầy sát khí trên sân cỏ, cũng không phải là một Mateo cứng nhắc trong sự kiện nhãn hàng. Người kia đang mặc một chiếc áo len màu kem mềm mại, đeo kính gọng tròn, chăm chú đọc một cuốn tiểu thuyết cổ điển. Ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, đậu trên hàng mi dài và sống mũi cao thanh tú của anh ta.

Mateo trông... dịu dàng đến lạ thường.

Julian nín thở. Anh không muốn phá vỡ khung cảnh này. Một gã ngạo nghễ như Julian Vance lần đầu tiên biết thế nào là "đứng hình". Anh lặng lẽ ngồi xuống một bàn khuất, lấy điện thoại ra.

Tách.

Tiếng màn hình điện thoại vang lên rất khẽ. Julian nhìn vào bức ảnh mình vừa chụp lén: Mateo dưới ánh nắng, bình yên và xa cách.

"Kẻ thù của mình cũng có những khoảnh khắc thế này sao?" Julian tự hỏi, trái tim lỡ một nhịp. Anh chợt nhận ra, sự tò mò của mình đã không còn nằm trong phạm vi bóng đá nữa rồi.