842 từ
Sảnh lớn của khách sạn Ritz-Carlton tại Madrid đêm nay rực sáng. Đây không phải là một buổi tiệc ăn mừng chiến thắng hay lễ trao giải bóng đá, mà là sự kiện ra mắt dòng giày thi đấu mới của Nike – nhãn hàng tài trợ chung cho cả Julian Vance và Mateo Silva. Truyền thông Tây Ban Nha gọi đây là "Cuộc gặp gỡ của những vì tinh tú", nhưng đối với hai nhân vật chính, đó chẳng khác nào một vùng chiến sự được ngụy trang bằng thảm đỏ và những ly champagne đắt tiền.
Julian xuất hiện trước, gương mặt tài tử điện ảnh của anh khiến rừng ống kính bùng nổ. Anh mặc một bộ suit may đo riêng màu xanh navy, mái tóc vàng hơi rối một cách cố ý, đôi mắt xanh biếc lấp lánh sự ngạo nghễ đặc trưng. Julian mỉm cười, vẫy tay, ký tên – một cỗ máy truyền thông hoàn hảo. Nhưng ánh mắt anh lại không ngừng liếc về phía cửa vào.
Mười phút sau, Mateo Silva bước vào. Trái ngược với sự phô trương của Julian, Mateo chọn bộ suit đen cổ điển, cài kín cúc, phong thái đĩnh đạc và lạnh lùng như một tảng băng. Anh không cười, chỉ gật đầu nhẹ trước các phóng viên. Chiếc băng đội trưởng của Barca dường như đã ăn sâu vào máu thịt, khiến anh đứng ở đâu cũng toát lên vẻ kỷ luật thép.
"Julian, Mateo! Hai cậu đứng cạnh nhau một chút được không?" – Tiếng của vị đại diện nhãn hàng vang lên, phá vỡ khoảng cách an toàn giữa hai người.
Cả hai khựng lại. Julian là người bước tới trước, anh đưa tay chỉnh lại cổ áo, nụ cười trên môi rộng hơn nhưng giọng nói chỉ vừa đủ cho hai người nghe: "Chuẩn bị tâm lý chưa, Đội trưởng? Đứng gần tôi là dễ bị lu mờ lắm đấy."
Mateo bước tới cạnh anh, vai kề vai nhưng thân hình cứng nhắc. Anh nhìn thẳng vào ống kính, trả lời bằng tông giọng trầm lạnh: "Lo mà giữ cái nụ cười đó cho tươi vào. Paparazzi thích chụp cảnh cậu trông như một kẻ ngốc lắm."
Ánh đèn flash nháy liên hồi, tạo ra một màn sương sáng chói mắt. Theo yêu cầu của nhiếp ảnh gia, cả hai phải tạo dáng như những đối thủ đầy tôn trọng. Julian bất ngờ đặt một tay lên vai Mateo, một hành động trông có vẻ thân thiện trước ống kính nhưng thực chất là để cảm nhận sự căng thẳng của đối phương. Mateo khẽ nhíu mày, nhưng anh không đẩy ra. Anh cảm nhận được sức nóng từ bàn tay Julian xuyên qua lớp vải sơ mi mỏng, một cảm giác lạ lẫm khiến nhịp tim vốn đã ổn định của anh bỗng chốc đập lệch một nhịp.
"Nhìn kìa, họ thật sự trông như muốn băm vằn nhau ra vậy!" – Một phóng viên thầm thì phía sau. Nhưng thực tế, trong thế giới riêng của hai người, Julian đang nheo mắt quan sát vệt đỏ nhẹ trên gò má của Mateo.
Sự kiện chuyển sang phần giao lưu. Mateo lùi lại một bước để nhường chỗ cho Julian biểu diễn kỹ thuật cá nhân với quả bóng mới. Trong khoảnh khắc di chuyển để đổi vị trí, Mateo vô tình va phải một kệ trưng bày kính cường lực. Do đang cầm một tập hồ sơ và chiếc điện thoại cá nhân, sự va chạm bất ngờ khiến chiếc điện thoại trượt khỏi tay anh, rơi xuống sàn đá hoa cương.
Một tiếng cạch vang lên giữa không gian ồn ào.
Rất nhanh, Julian cúi xuống. Anh nhặt chiếc điện thoại lên trước khi Mateo kịp phản ứng. Khi anh đứng dậy và đưa điện thoại lại cho đối phương, Julian không đơn thuần là trao trả. Anh cố tình miết nhẹ đầu ngón tay vào lòng bàn tay Mateo, một cái chạm da thịt đầy khiêu khích và ám muội.
Đôi mắt Mateo mở to trong giây lát. Anh trừng mắt nhìn Julian, nhưng gã tiền đạo của Real chỉ nháy mắt đầy ẩn ý rồi quay đi đón nhận quả bóng từ nhân viên hậu trường. Mateo siết chặt chiếc điện thoại, cảm giác tê rần ở lòng bàn tay vẫn chưa tan biến. Anh nhận ra, sự mỉa mai thường ngày giữa họ đang bắt đầu bị biến chất bởi một thứ cảm xúc khác – một sự tò mò nguy hiểm mà cả hai đều chưa sẵn sàng thừa nhận.
Buổi tối kết thúc với hàng nghìn bức ảnh tràn ngập các mặt báo. Công chúng thấy hai biểu tượng của hai câu lạc bộ kình địch đứng cạnh nhau, đầy thù địch và kiêu hãnh. Không ai biết rằng, dưới lớp suit sang trọng đó, bàn tay của Julian vẫn còn vương lại hơi ấm từ Mateo, và Mateo thì đang lặng lẽ xóa đi dấu vết của một nhịp tim hỗn loạn trong phòng thay đồ vắng lặng.