MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Vào Lưới CấmChương 8: QUÁN CÀ PHÊ YÊN TĨNH VÀ BỨC ẢNH LÉN LÚT

Chạm Vào Lưới Cấm

Chương 8: QUÁN CÀ PHÊ YÊN TĨNH VÀ BỨC ẢNH LÉN LÚT

781 từ

Sáng chủ nhật tại Madrid thường bắt đầu muộn và lười biếng. Khác với vẻ hào nhoáng của những đêm tiệc tùng hay sự cuồng nhiệt trên thảm cỏ xanh Santiago Bernabéu, Julian Vance chọn cho mình một góc khuất để trốn chạy khỏi sự săn đón của giới truyền thông. Anh đội chiếc mũ lưỡi trai đen sụp thấp, mặc áo hoodie rộng bản, cố gắng hòa mình vào dòng người thưa thớt trên phố.

Anh ghé vào một quán cà phê nhỏ nằm sâu trong hẻm, nơi chỉ có mùi hạt rang xay nồng nàn và tiếng nhạc Jazz dìu dặt. Julian gọi một ly Espresso đặc, định bụng sẽ dành cả buổi sáng để nghiền ngẫm sơ đồ chiến thuật cho trận đấu tới. Thế nhưng, ngay khi vừa chọn được một chiếc bàn trong góc tối, hơi thở của anh bỗng nghẹn lại.

Ở phía đối diện, ngay sát cửa sổ kính mờ, một bóng hình quen thuộc đang ngồi đó.

Là Mateo Silva.

Không còn là "Bức tường thép" lạnh lùng sẵn sàng va chạm nảy lửa trên sân, Mateo lúc này trông thật lạ lẫm. Anh mặc một chiếc áo len màu kem cổ lọ, gọng kính tròn mảnh dẻ che đi ánh nhìn sắc sảo thường ngày. Trên tay anh là một cuốn sách đã sờn gáy, thỉnh thoảng Mateo lại khẽ nhấp một ngụm trà nóng, đôi mắt trầm lặng dõi theo những con chữ. Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp kính, đậu nhẹ lên mái tóc sẫm màu và sống mũi thanh tú của anh, tạo nên một khung cảnh bình yên đến nao lòng.

Julian sững sờ. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng kẻ thù "không đội trời chung" của mình lại có một mặt dịu dàng và thanh khiết đến thế. Trong tâm trí Julian, Mateo luôn gắn liền với những cú tắc bóng đầy sát khí, những lần quát tháo chỉ huy hàng thủ hay ánh mắt căm phẫn mỗi khi cả hai va chạm. Nhưng Mateo của hiện tại... giống như một bài thơ cổ điển giữa lòng thành phố hiện đại.

Julian lặng lẽ ngồi xuống, giữ khoảng cách đủ xa để không bị phát hiện nhưng đủ gần để có thể quan sát. Anh quên mất ly Espresso đang dần nguội lạnh. Một cảm giác tò mò mãnh liệt trỗi dậy trong lòng gã tiền đạo ngạo nghễ. Anh muốn biết Mateo đang đọc gì, muốn biết ẩn sau vẻ ngoài kỷ luật thép kia là một tâm hồn như thế nào.

Bất giác, Julian đưa tay vào túi hoodie, lấy ra chiếc điện thoại. Anh lén lút mở camera, căn chỉnh góc độ thật khéo léo để bắt trọn khoảnh khắc Mateo đang cúi đầu lật trang sách.

Tạch.

Tiếng màn trập vang lên rất khẽ, nhưng trong không gian tĩnh lặng của quán, nó dường như phóng đại gấp nhiều lần. Mateo khẽ khựng lại, đôi mắt sau lớp kính hơi ngước lên nhìn quanh một lượt. Julian giật mình, vờ như đang lướt mạng xã hội, tim đập thình thịch một cách vô lý. May mắn thay, Mateo chỉ cho rằng đó là tiếng động từ phía quầy bar, anh lại tiếp tục đắm chìm vào thế giới của riêng mình.

Julian nhìn bức ảnh vừa chụp được trong thư mục bí mật. Trong hình, Mateo không phải là một đối thủ cần phải vượt qua, mà là một người đàn ông mang theo sự tĩnh lặng khiến Julian khao khát được chạm vào. Anh tự hỏi, liệu thế giới ngoài kia có ai biết được "Bức tường thép Catalunya" lại có những phút giây mềm yếu và cô độc đến thế?

"Thật sự rất khác..." Julian thầm thì, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười không rõ ý vị.

Anh không tiến lại gần, cũng không lên tiếng phá hỏng sự yên bình của Mateo. Anh chọn cách trở thành một kẻ quan sát thầm lặng, lưu giữ bí mật nhỏ nhoi này như một chiến tích còn quý giá hơn cả những bàn thắng anh ghi được vào lưới Barca. Julian nhận ra, giữa họ không chỉ có thù hận và sự chuyên nghiệp, mà còn có một ranh giới đang dần mờ đi, nhường chỗ cho một sự rung động mà anh chưa bao giờ dám gọi tên.

Khoảng một giờ sau, Mateo đóng sách lại, thanh toán tiền rồi rời đi. Julian vẫn ngồi đó, tay vân vê chiếc điện thoại. Bức ảnh trong máy như một mồi lửa nhỏ, nhen nhóm trong lòng anh một sự tò mò không thể dập tắt.

"Hẹn gặp lại trên sân, Mateo. Hoặc có lẽ... ở một nơi khác không có ánh đèn flash."