844 từ
Sân vận động quốc gia đêm nay không mang màu trắng tinh khôi của Real Madrid, cũng chẳng nhuộm sắc đỏ lam kiêu hãnh của Barcelona. Cả khán đài là một biển đỏ rực của màu áo đội tuyển. Lần đầu tiên sau nhiều năm, Julian Vance và Mateo Silva không đứng ở hai đầu chiến tuyến. Họ cùng nhìn về một hướng, cùng đặt tay lên ngực trái khi bản quốc ca vang lên.
Julian, với chiếc áo số 7, khẽ liếc mắt sang bên cạnh. Mateo vẫn vậy, gương mặt tĩnh lặng như nước đại dương trước cơn bão, chiếc băng đội trưởng trên tay anh phản chiếu ánh đèn sân vận động rực rỡ. Không có những lời khiêu khích, không có những cú tắc bóng triệt hạ. Đêm nay, họ là đồng đội.
Trận đấu giao hữu với đối thủ truyền kiếp của đội tuyển diễn ra với tốc độ kinh hoàng ngay từ tiếng còi khai cuộc. Julian di chuyển như một bóng ma trên hàng công, sự phóng khoáng và ngạo nghễ thường ngày được thay thế bằng một sự tập trung tột độ. Ở phía dưới, Mateo chỉ huy hàng phòng ngự bằng kỷ luật thép, bẻ gãy mọi đợt lên bóng của đối phương.
Sự ăn ý của họ khiến giới chuyên môn phải bàng hoàng. Một đường chuyền dài vượt tuyến từ chân Mateo loại bỏ toàn bộ hàng tiền vệ đối phương, tìm đến đúng vị trí Julian đang băng xuống. Julian không cần nhìn lại, anh biết chắc chắn quả bóng sẽ đến đó vì đó là Mateo – người duy nhất trên thế giới này đọc được mọi ý đồ chạy chỗ của anh.
"Tốt lắm, 'Bức tường thép'!" Julian hét lớn sau một pha phối hợp suýt ghi bàn. Mateo chỉ gật đầu, một cái gật đầu kín đáo nhưng chứa đựng sự công nhận mà chỉ những người đứng trên đỉnh cao mới hiểu được.
Thế nhưng, định mệnh luôn thích đùa giỡn với những kẻ đang thăng hoa nhất.
Phút thứ 75, tỉ số đang là 1-1. Đối phương thực hiện một pha phản công chớp nhoáng. Mateo lao ra truy cản tiền đạo đối phương đang dẫn bóng tốc độ cao. Cùng lúc đó, Julian – trong một nỗ lực lùi về hỗ trợ phòng ngự – cũng thực hiện một cú xoạc bóng từ phía ngược lại để bọc lót cho Mateo.
Một kịch bản tồi tệ nhất đã xảy ra. Tiền đạo đối phương bất ngờ vấp bóng và ngã nhào, kéo theo cả một khối cơ bắp và tốc độ của ba người va vào nhau.
Một tiếng khục khô khốc vang lên giữa tiếng gào thét của khán đài.
Julian cảm thấy đầu gối trái của mình như bị nổ tung bởi một lực tác động nghìn cân. Anh ngã xuống, mặt sân cỏ nhám lạnh áp vào má. Bên cạnh anh, Mateo cũng đổ gục, ôm chặt lấy mắt cá chân phải với gương mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh vã ra như mưa.
Trọng tài lập tức thổi còi. Các nhân viên y tế lao vào sân như những mũi tên.
"Mateo..." Julian nghiến răng, cơn đau từ dây chằng bị xé toạc khiến tầm nhìn của anh nhòe đi. Anh cố gắng vươn tay ra, chạm vào vai người đồng đội đang nằm co quắp.
Mateo không trả lời, anh cắn chặt môi đến bật máu để không bật ra tiếng rên rỉ. Ánh mắt anh xoáy sâu vào đầu gối đang sưng phồng của Julian, một sự lo lắng vượt qua cả nỗi đau thể xác hiện rõ trong đôi mắt vốn luôn bình thản đó.
Hai chiếc cáng thương được đưa vào sân. Cả vận động trường lặng đi, rồi bùng nổ trong những tiếng vỗ tay động viên đầy xót xa. Julian và Mateo nằm trên hai chiếc cáng song song nhau khi được đưa vào đường hầm.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi bóng tối của đường hầm nuốt chửng lấy họ, bàn tay Julian run rẩy tìm kiếm và siết chặt lấy tay Mateo. Một cái siết tay thay cho mọi lời xin lỗi, mọi sự oán trách.
Cơn đau thấu xương từ chấn thương dây chằng chéo của Julian và vết rạn xương mắt cá của Mateo không đáng sợ bằng sự tĩnh lặng đến gai người trong xe cấp cứu. Họ đều biết, cái giá của pha va chạm này có thể là cả sự nghiệp lẫy lừng phía trước. "Hoàng tử" và "Bức tường thép" – hai biểu tượng của bóng đá đương đại – cùng ngã xuống trong một đêm định mệnh, để lại một khoảng trống mênh mông trên sân cỏ và một sự bắt đầu cho những rạn nứt trong tâm hồn.
Bên ngoài, ánh đèn flash của cánh báo chí bắt đầu điên cuồng lóe lên. Cơn bão truyền thông sắp ập đến, nhưng lúc này, trong không gian chật hẹp của chiếc xe cứu thương, chỉ có hai hơi thở nặng nề và một nỗi sợ hãi chung về tương lai mờ mịt.