MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Vào Lưới CấmChương 10: BỨC TƯỜNG TRẮNG VÀ BẢN ÁN NGHIỆT NGÃ

Chạm Vào Lưới Cấm

Chương 10: BỨC TƯỜNG TRẮNG VÀ BẢN ÁN NGHIỆT NGÃ

1,007 từ

Ánh sáng trắng lạnh lẽo của hành lang bệnh viện Madrid như muốn đâm xuyên qua nhãn cầu. Mùi thuốc khử trùng nồng nặc lấp đầy khoang mũi, át đi cả mùi cỏ khô và mồ hôi – những thứ vốn là hơi thở cuộc sống của Julian Vance. Anh nằm trên giường bệnh, chân trái bị cố định bởi một khối nẹp kim loại nặng nề, đôi mắt xanh biếc thường ngày đầy kiêu hãnh giờ đây chỉ còn là sự trống rỗng thấu tận xương tủy.

Cánh cửa phòng bệnh khẽ mở. Vị bác sĩ trưởng khoa chấn thương chỉnh hình bước vào, trên tay là xấp phim chụp cộng hưởng từ (MRI). Ông nhìn Julian, ánh mắt chứa đựng một sự thấu cảm pha lẫn tiếc nuối mà Julian chưa bao giờ muốn nhận lấy.

"Cậu Vance, chúng tôi đã có kết quả cuối cùng." Bác sĩ hắng giọng, lật tấm phim lên đèn nền. "Dây chằng chéo trước (ACL) của cậu bị đứt hoàn toàn. Ngoài ra, sụn chêm cũng bị tổn thương nặng do lực tác động quá mạnh."

Julian cảm thấy tai mình ù đi. "Thời gian hồi phục là bao lâu?"

"Ít nhất là chín tháng để có thể tập chạy lại, và một năm để thi đấu đỉnh cao. Nhưng..." Vị bác sĩ ngập ngừng, "Với lối chơi dựa nhiều vào tốc độ và những pha bứt tốc đột ngột của cậu, khả năng lấy lại 100% phong độ cũ chỉ là... 50%."

Năm mươi phần trăm. Một con số như bản án tử hình đối với "Hoàng tử thành Madrid". Julian nhắm nghiền mắt, cố ngăn một tiếng cười cay đắng bật ra. Anh mới 24 tuổi, đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, là biểu tượng mới của Real Madrid. Một năm vắng bóng đồng nghĩa với việc bị lãng quên. Trong bóng đá, vị trí của bạn sẽ được thay thế ngay khi bạn ngã xuống.

"Còn... anh ấy?" Julian đột ngột hỏi, giọng khản đặc. "Người vào cùng lúc với tôi. Mateo Silva."

Bác sĩ hơi ngạc nhiên trước câu hỏi về đối thủ kình địch, nhưng vẫn ôn tồn đáp: "Cậu Silva nằm ở phòng 402, ngay sát vách. Cậu ấy bị rạn xương mắt cá chân phải nghiêm trọng. May mắn là không cần phẫu thuật phức tạp như cậu, nhưng thời gian bất động sẽ rất dài. Với một trung vệ cần sự trụ vững như cậu ấy, đây cũng là một cú sốc lớn."

Julian im lặng. Hai phòng bệnh cạnh nhau. Hai biểu tượng của hai gã khổng lồ Tây Ban Nha giờ đây chỉ là hai phế nhân nằm cách nhau một bức tường gạch mỏng manh.

Đêm đó, bệnh viện chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc. Julian không thể ngủ. Cơn đau từ đầu gối bắt đầu hoành hành khi thuốc tê hết tác dụng, nhưng nỗi đau trong lòng còn dữ dội hơn. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi những ánh đèn đường Madrid vẫn lấp lánh. Ngoài kia, báo chí chắc chắn đang điên cuồng giật tít. “Dấu chấm hết cho Vance và Silva?”, “Thảm họa quốc gia”.

Anh bỗng nghe thấy những tiếng động lạ từ phía bức tường bên cạnh. Tiếng cựa mình nặng nề, tiếng thở dốc cố kìm nén, và rồi là một tiếng đổ vỡ loảng xoảng. Có vẻ như Mateo đang cố gắng tự mình lấy nước hoặc di chuyển nhưng không thành.

Julian nhìn xuống chiếc nẹp chân của mình, rồi nhìn sang cánh cửa phòng đang khép hờ. Một sự thôi thúc kỳ lạ dâng lên. Anh biết Mateo – người đàn ông cứng nhắc và tự trọng đó – sẽ không bao giờ bấm chuông gọi y tá nếu không phải trường hợp khẩn cấp. Mateo thà chịu đau đến chết còn hơn để lộ sự yếu đuối của mình trước mặt người khác.

Bất chấp lời cảnh báo của bác sĩ về việc không được vận động, Julian dùng đôi tay săn chắc của mình chống xuống giường, nhích từng chút một. Anh vớ lấy cặp nạng đặt ở góc phòng, mồ hôi hột bắt đầu chảy dài trên thái dương vì đau đớn. Mỗi bước đi là một mũi kim đâm vào tủy, nhưng Julian vẫn nghiến răng chịu đựng.

Anh đẩy cửa phòng mình, men theo hành lang vắng lặng đến trước cửa phòng 402. Qua ô kính nhỏ trên cửa, Julian thấy Mateo đang ngồi gục bên cạnh giường, chiếc ly thủy tinh vỡ tan tành dưới sàn. Ánh trăng hắt vào khiến gương mặt của "Bức tường thép" trông tái nhợt, đôi vai anh run lên bần bật. Không phải vì đau, mà vì sự bất lực. Một người đội trưởng không thể bảo vệ chính đôi chân của mình thì làm sao bảo vệ được câu lạc bộ?

Julian định đẩy cửa bước vào, nhưng bàn tay anh khựng lại trên nắm đấm kim loại lạnh lẽo. Anh chợt nhận ra, họ là kẻ thù. Nếu anh bước vào lúc này, đó là sự quan tâm hay là một sự sỉ nhục?

Nhưng rồi, tiếng nức nở khô khốc của Mateo vang lên – một âm thanh vỡ vụn mà Julian chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được nghe từ người đàn ông lạnh lùng ấy. Nó không giống tiếng khóc, nó giống tiếng một bức tường thành đang sụp đổ sau ngàn năm kiên cố.

Julian hít một hơi thật sâu, gõ nhẹ vào cửa.

"Mateo... là tôi."

Tiếng động bên trong im bặt. Julian không đợi câu trả lời, anh chậm rãi đẩy cửa bước vào. Dưới ánh sáng lờ mờ, hai ánh mắt chạm nhau. Không còn sự ngạo nghễ, không còn sự thù địch. Chỉ có hai linh hồn vụn vỡ đang nhìn thấy chính mình trong đối phương. Bức tường trắng của bệnh viện bỗng chốc trở nên nhỏ bé trước nỗi đau chung mà họ đang gánh chịu. Bản án nghiệt ngã đã tuyên, nhưng có lẽ, đây lại là khởi đầu cho một thứ mà cả hai chưa từng ngờ tới.