MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Vào Sự Dịu DàngChương 15: HẸN HÒ: NHỮNG CỬ CHỈ NUÔNG CHIỀU CỦA "LÃO ĐẠI"

Chạm Vào Sự Dịu Dàng

Chương 15: HẸN HÒ: NHỮNG CỬ CHỈ NUÔNG CHIỀU CỦA "LÃO ĐẠI"

618 từ · ~4 phút đọc

Lục Triết không đưa cô đến những khu du lịch đông đúc. Anh lái xe đưa cô đến một trang trại dâu tây ẩn mình sâu trong thung lũng sương mù.

Vừa bước xuống xe, cái lạnh của sương sớm khiến Tô Diệp khẽ rùng mình. Ngay lập tức, một chiếc áo khoác da dày, mang theo hơi ấm và mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc được choàng lên vai cô. Lục Triết thản nhiên kéo khóa áo lên tận cằm cho cô, rồi tiện tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô cho vào túi áo mình.

"Lạnh thì phải nói với anh, đừng có chịu đựng một mình," anh cằn nhằn một cách ngọt ngào, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự sủng ái.

Suốt buổi sáng, người đàn ông được mệnh danh là "Lão đại" của vùng đồi này lại kiên nhẫn cầm rổ đi theo sau một cô gái nhỏ. Khi Tô Diệp nhìn thấy một trái dâu chín mọng ở trên cao, anh chẳng nói chẳng rằng, một tay nhấc bổng cô lên để cô dễ dàng hái được.

"Lục Triết, mọi người đang nhìn kìa!" Tô Diệp đỏ mặt, khẽ đánh vào vai anh.

"Nhìn thì sao? Anh đang chiều bạn gái mình, ai có ý kiến?" Lục Triết nhướng mày, vẻ mặt đầy kiêu hãnh và bất cần.

Buổi trưa, họ dùng bữa tại một nhà hàng nhỏ ven hồ. Biết Tô Diệp vẫn còn chút dư chấn sau chấn thương ở chân, Lục Triết chọn vị trí ngồi gần nhất, lót thêm một chiếc gối mềm dưới chân cô. Thậm chí, anh còn tự tay cắt nhỏ miếng bít tết, đổi đĩa của mình cho cô một cách vô cùng tự nhiên. Những cử chỉ chăm sóc tỉ mỉ của người đàn ông thâm trầm này khiến những vị khách xung quanh không khỏi trầm trồ.

Sau bữa trưa, anh đưa cô đến một tiệm sách cũ nằm sâu trong con hẻm nhỏ. Khi thấy cô dừng lại trước một cuốn sách nói về kỹ thuật múa Ballet cổ điển, ánh mắt anh hơi tối lại nhưng rồi nhanh chóng giãn ra. Anh không ngăn cản cô đối mặt với đam mê, mà ngược lại, anh mua hết tất cả những cuốn sách cô vừa chạm tay vào.

"Lục Triết, nhiều quá, em đọc không hết đâu."

"Cứ để đó, lúc nào em muốn múa lại, anh sẽ làm người chỉnh nhạc cho em. Còn giờ, em chỉ cần tận hưởng việc được anh chiều chuộng thôi."

Đỉnh điểm của sự nuông chiều là khi họ ghé qua một cửa hàng trang sức thủ công. Lục Triết chọn một chiếc lắc chân bằng bạc có đính một viên đá nhỏ màu xanh biển – màu của sự bình yên. Anh quỳ một chân xuống trước mặt cô, mặc kệ sự ngỡ ngàng của những người xung quanh, nhẹ nhàng đeo chiếc lắc vào cổ chân vẫn còn vết sẹo mờ của cô.

Anh đặt một nụ hôn lên vết sẹo ấy, giọng trầm thấp: "Vết sẹo này không phải là dấu chấm hết, nó là minh chứng cho việc em đã kiên cường thế nào. Từ giờ, chiếc lắc này sẽ bảo vệ em thay anh mỗi khi anh không ở bên."

Tô Diệp nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình, trái tim cô hoàn toàn sụp đổ trước sự dịu dàng này. Cô nhận ra, Lục Triết không chỉ yêu cô, mà anh đang dùng cả thế giới của mình để bao bọc và nâng niu cô.

Buổi hẹn hò kết thúc khi hoàng hôn buông xuống, nhưng sự ngọt ngào thì dường như chỉ mới bắt đầu lan tỏa vào tận tâm can.