Lục Triết buông đôi môi Tô Diệp ra trong chốc lát, nhưng anh không rời đi mà chỉ tì trán mình vào trán cô. Cả hai đều thở dốc, hơi thở hòa quyện vào nhau giữa không gian nồng đượm mùi gỗ thông cháy.
"Vị bạc hà?" Anh khẽ thầm thì, giọng nói khàn đặc đầy quyến rũ.
Tô Diệp hơi ngẩn người, rồi nhận ra mình vừa mới uống tách trà bạc hà lúc nãy để bình tâm. Cô khẽ gật đầu, đôi mắt lấp lánh hơi nước nhìn anh: "Anh không thích sao?"
Thay cho câu trả lời, Lục Triết siết chặt vòng eo cô, kéo sát cơ thể mảnh mai của cô vào lòng mình cho đến khi không còn một kẽ hở.
"Tôi nghiện nó mất rồi," anh thốt lên một câu tựa như tiếng thở dài, rồi một lần nữa cúi xuống chiếm lấy môi cô.
Lần này, nụ hôn không còn là sự dịu dàng vỗ về. Nó mang theo sự khao khát bị kìm nén bấy lâu của một người đàn ông trưởng thành. Đầu lưỡi anh nóng rực, mang theo chút vị đắng nhẹ của cacao và sự mạnh mẽ của bản năng, len lỏi vào khoang miệng cô, quấn quýt lấy vị bạc hà thanh mát còn sót lại.
Tô Diệp thấy cả người mình run rẩy như một chiếc lá trước gió. Đôi bàn tay nhỏ bé của cô vô thức luồn vào mái tóc hơi cứng của anh, kéo anh lại gần hơn. Cảm giác vừa ngọt ngào, vừa lạ lẫm, vừa có chút "nguy hiểm" khiến cô không tự chủ được mà phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ vụn trong cổ họng.
Nụ hôn kéo dài như bất tận. Lục Triết dường như muốn hút hết mật ngọt từ nơi cô. Bàn tay to bản của anh không dừng lại ở eo mà bắt đầu di chuyển, vuốt ve theo đường cong mềm mại bên hông cô, trượt dần lên tấm lưng trần dưới lớp váy len mỏng. Mỗi nơi anh đi qua đều như để lại một vệt lửa nóng bỏng.
Khoảnh khắc ấy, Tô Diệp cảm nhận được sự cứng cáp và sức mạnh từ cơ thể nam tính của anh áp sát vào sự mềm mại của mình. Một cảm giác tê dại lan tỏa từ sống lưng xuống tận đầu ngón chân. Cô run rẩy, hơi thở trở nên đứt quãng:
"Lục... Lục Triết... em..."
"Đừng sợ, có anh ở đây," anh thì thầm giữa những nụ hôn vụn vặt đặt lên khóe môi, lên gò má và rồi dừng lại ở vành tai cô. Anh khẽ cắn nhẹ vào thùy tai cô, khiến cô rùng mình, cả người mềm nhũn ra trong vòng tay anh.
Vị bạc hà thanh khiết hòa quyện với vị nồng nàn của tình yêu, tạo nên một loại men say khiến cả hai đều không muốn tỉnh lại. Giữa đêm Đà Lạt sương mù giăng lối, trong căn nhà gỗ nhỏ, hai trái tim đã thực sự tìm thấy nhịp đập chung, bắt đầu một bản giao hưởng của sự khao khát và gắn kết không thể tách rời.