Tô Diệp ngồi trên tấm thảm lông, đôi chân trần co lại, ánh lửa đỏ rực phản chiếu trong đôi mắt vẫn còn hơi sưng vì khóc lúc chiều. Lục Triết bước đến, trên tay là hai ly cacao nóng bốc khói. Anh không ngồi ghế, mà chọn ngồi xuống ngay cạnh cô, khoảng cách gần đến mức vai họ chạm vào nhau.
"Đã thấy khá hơn chưa?" Anh đưa ly nước cho cô, ngón tay vô tình lướt qua mu bàn tay cô, mang theo hơi ấm quen thuộc.
Tô Diệp khẽ gật đầu, nhấp một ngụm cacao ngọt đắng: "Có anh ở đây, tôi thấy mình không còn sợ hãi như trước nữa. Nhưng Lục Triết... tôi vẫn thấy mình giống như một kẻ đang mắc nợ anh."
Lục Triết đặt ly nước của mình xuống, anh xoay hẳn người lại, đối diện với cô. Dưới ánh lửa bập bùng, những đường nét trên gương mặt anh trở nên sâu hơn, thâm trầm và đầy sức hút. Anh nắm lấy đôi bàn tay đang cầm ly của cô, bắt cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.
"Em không nợ tôi bất cứ điều gì, Diệp Diệp. Nếu có nợ, thì là tôi nợ bản thân mình một cơ hội để được bảo vệ em."
Anh dừng lại một chút, giọng nói trở nên khàn đặc và chân thành hơn bao giờ hết:
"Ba năm trước, tôi rời khỏi thành phố với một trái tim kiệt quệ, thề rằng sẽ không bao giờ để ai bước vào cuộc sống của mình nữa. Tôi tưởng mình đã hài lòng với sự cô độc này. Nhưng kể từ ngày em xuất hiện trước cửa nhà với đôi mắt đầy vết xước đó, mọi quy tắc của tôi đều sụp đổ."
Tô Diệp nín thở, trái tim trong lồng ngực đập liên hồi như muốn nhảy ra ngoài.
Lục Triết đưa tay lên, nhẹ nhàng mơn trớn gò má cô, rồi trượt dần xuống, nâng cằm cô lên.
"Tôi không muốn làm hàng xóm của em nữa. Tôi muốn là người đàn ông của em. Là người mà em sẽ tìm đến đầu tiên khi gặp ác mộng, là người mà em sẽ chia sẻ mọi niềm vui, và là người có quyền được ghen tuông khi có kẻ khác nhìn em múa."
"Tô Diệp, tôi yêu em. Không phải vì sự thương hại, mà vì em là mảnh ghép duy nhất khiến cuộc đời tôi trở nên trọn vẹn."
Lời tỏ tình của anh không hoa mỹ, không có nến và hoa hồng, nhưng nó nặng tựa ngàn cân bởi sự chân thành và bản năng bảo hộ của một người đàn ông trưởng thành. Tô Diệp cảm thấy lồng ngực mình căng tràn một cảm xúc ngọt ngào đến nghẹt thở. Những tổn thương, những nỗi sợ hãi bấy lâu nay dường như tan chảy hoàn toàn dưới sức nóng từ ánh mắt anh.
"Em cũng... em cũng yêu anh, Lục Triết," cô thầm thì, nước mắt lại trào ra, nhưng lần này là những giọt nước mắt hạnh phúc.
Lục Triết không đợi thêm một giây nào nữa. Anh vùi đầu vào cổ cô, hít thật sâu mùi hương thanh khiết, rồi chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn nồng nhiệt và sâu đậm. Nụ hôn này không còn là sự thăm dò, mà là sự xác nhận chủ quyền, là lời hứa hẹn về một tương lai gắn kết.
Bên bếp lửa bập bùng, bóng của hai người quyện vào nhau trên bức tường gỗ. Đêm nay, sương mù có thể bao phủ cả thung lũng, nhưng trong căn nhà này, ánh sáng của tình yêu đã chính thức được thắp lên, ấm áp và vĩnh cửu.