Sáng hôm sau, khi Lục Triết vừa ra ngoài để kiểm tra hệ thống nước cho homestay, Tô Diệp nhận được một cuộc điện thoại từ số lạ. Đầu dây bên kia là giọng nói sắc lẹm của người quản lý cũ – người đã từng thẳng tay gạch tên cô khỏi danh sách vũ công chính ngay sau khi cô gặp chấn thương.
"Tô Diệp, cô tưởng trốn lên núi là xong sao? Hợp đồng đào tạo của cô vẫn còn hiệu lực, nếu không quay về bồi thường, chúng tôi sẽ khởi tố vì vi phạm hợp đồng."
Những lời nói lạnh lùng ấy như một gáo nước đá dội thẳng vào sự bình yên mà cô vừa mới gây dựng. Đôi bàn tay cô run rẩy, chiếc điện thoại rơi bộp xuống sàn gỗ. Cơn hoảng loạn kéo đến, hơi thở cô trở nên dồn dập, lồng ngực thắt lại như có ai đó đang bóp nghẹt.
Tô Diệp loạng choạng bước ra phía hiên nhà, cô cần không khí, nhưng sương mù dày đặc trước mắt lại khiến cô cảm thấy như mình đang bị vây hãm trong một chiếc lồng không lối thoát. Cô đứng đó, bám chặt vào lan can, nước mắt không tự chủ được mà rơi lã chã.
Đột nhiên, một hơi ấm áp sáp lại gần. Hai cánh tay mạnh mẽ vòng từ phía sau, ôm trọn lấy vòng eo mảnh mai của cô, kéo cô lùi lại, tựa hẳn vào một lồng ngực rộng lớn và vững chãi như núi đá.
"Tôi đây. Thở đi, Diệp Diệp... nhìn tôi này."
Giọng nói của Lục Triết vang lên ngay bên tai, trầm thấp và đầy trấn tĩnh. Anh không xoay cô lại ngay mà cứ thế ôm chặt lấy cô từ phía sau, để cô cảm nhận được nhịp tim bình ổn của anh qua lớp áo. Cằm anh tì nhẹ lên vai cô, hơi thở nóng hổi phả vào cổ giúp cô dần lấy lại ý thức.
Tô Diệp nức nở, đôi tay nhỏ bé bám lấy cánh tay đang ôm mình: "Họ... họ không để tôi yên. Tôi phải làm sao đây Lục Triết? Tôi không có tiền, tôi cũng không thể múa lại như trước..."
Lục Triết siết chặt vòng tay hơn, đôi mắt anh nheo lại, lộ ra một tia nguy hiểm mà cô không thấy được. Anh chưa từng nói với cô rằng, trước khi về đây làm "ông chủ homestay", anh đã từng là người đứng đầu một tập đoàn đầu tư có tiếng, sở hữu đội ngũ luật sư sắc bén nhất.
"Em không cần làm gì cả," anh thầm thì, nụ hôn của anh đặt nhẹ lên hõm cổ cô, dịu dàng nhưng đầy sự cam kết. "Mọi rắc rối ngoài kia, hãy để tôi chặn đứng lại. Từ giây phút này, em chỉ cần tập trung vào việc múa, hoặc đơn giản là múa cho chính em xem."
Anh xoay người cô lại, nâng cằm cô lên để đối diện với mình. Ánh mắt Lục Triết lúc này không còn vẻ lười biếng thường ngày, mà là sự bảo hộ tuyệt đối của một người đàn ông đối với người phụ nữ mình yêu.
"Hãy để tôi là chỗ dựa của em. Không phải vì em yếu đuối, mà vì em xứng đáng được che chở sau tất cả những gì đã qua."
Tô Diệp nhìn sâu vào đôi mắt thâm trầm ấy, thấy bóng hình mình phản chiếu trong đó, nhỏ bé nhưng được bao bọc hoàn toàn. Cô khẽ gật đầu, vùi mặt vào ngực anh, cảm nhận mùi hương gỗ đàn hương đang thanh lọc mọi nỗi sợ hãi trong lòng.
Ở ngoài kia có thể là giông bão, là kiện tụng, là sự phản bội. Nhưng ở trong vòng tay này, cô biết mình đã thực sự an toàn.