Cơn mưa chiều Đà Lạt lại kéo đến, gõ nhịp lách tách trên mái nhà gỗ. Lục Triết quyết định không để Tô Diệp về nhà mình. Anh kéo cô vào phòng khách, nơi có chiếc máy chiếu cũ mà anh vừa mới lắp đặt.
"Trời mưa thế này, ở lại đây đi. Chúng ta xem phim," anh nói, giọng điệu tự nhiên như thể việc cô ở lại nhà anh là điều hiển nhiên nhất trên đời.
Lục Triết chuẩn bị một đống gối lười và một chiếc chăn len lớn ngay giữa sàn nhà. Anh tắt hết đèn, chỉ để lại ánh lửa leo lắt từ lò sưởi. Khi bộ phim bắt đầu, Tô Diệp ngồi bó gối, chăm chú nhìn lên màn hình trắng. Nhưng tâm trí cô lại đặt hết vào người đàn ông đang ngồi ngay sát cạnh mình.
"Lại đây," Lục Triết vỗ nhẹ vào khoảng trống bên cạnh, hay đúng hơn là vào lồng ngực mình.
Tô Diệp hơi ngập ngừng rồi cũng ngả người vào lòng anh. Lục Triết lập tức dang tay, kéo chiếc chăn lớn bao trùm lấy cả hai, rồi ôm trọn cô từ phía sau. Tấm lưng của cô dán chặt vào khuôn ngực rộng của anh, cảm nhận được hơi ấm và nhịp tim đều đặn, mạnh mẽ của anh xuyên qua lớp áo mỏng.
Bộ phim nói về điều gì, cả hai đều không rõ. Vì lúc này, bàn tay của Lục Triết không hề để yên. Những ngón tay thon dài, có chút thô ráp của anh bắt đầu mơn trớn trên cánh tay cô, rồi trượt dần xuống, đan chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Tô Diệp.
"Em có lạnh không?" anh thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai cô, làm những sợi tóc mai của cô khẽ rung động.
"Không... ấm lắm," Tô Diệp đáp, giọng hơi run. Cô cảm thấy cả người mình như đang tan chảy trong vòng tay anh.
Khoảng cách giữa hai người giờ đây không còn một kẽ hở. Trong bóng tối, sự nhạy cảm của các giác quan được đẩy lên mức cao nhất. Mỗi khi Lục Triết cử động nhẹ, cô lại cảm nhận được khối cơ bắp rắn chắc của anh cọ xát vào người mình. Mùi hương gỗ đàn hương từ anh bao vây lấy cô, tạo nên một sự mê hoặc khó cưỡng.
Bất chợt, Lục Triết xoay mặt cô lại. Dưới ánh sáng mờ ảo hắt ra từ màn hình, đôi mắt anh sâu thẳm, chứa đầy sự nuông chiều nhưng cũng đầy khao khát. Anh không hôn cô ngay, mà dùng chóp mũi khẽ cọ vào mũi cô, một hành động đầy tình tứ và mang tính sở hữu.
"Diệp Diệp, tôi bắt đầu cảm thấy... một bộ phim là không đủ," anh khàn giọng thầm thì.
Tô Diệp vòng tay ôm lấy cổ anh, kéo khoảng cách cuối cùng lại gần hơn. Trong không gian yên tĩnh chỉ có tiếng mưa và tiếng phim đều đều, cô nhận ra mình không còn muốn trốn chạy bất cứ điều gì nữa. Khoảng cách địa lý đã thu hẹp, và khoảng cách giữa hai trái tim dường như đã biến mất hoàn toàn.
Đêm đó, bộ phim vẫn chạy cho đến lúc hết, nhưng hai người ngồi trên thảm cỏ nhân tạo ấy đã chìm đắm vào một thế giới riêng, nơi chỉ có sự dịu dàng và những rung động mãnh liệt của tình yêu mới chớm nở.